Chương 15
Tư Đồ Thuần nhìn Lý Việt bằng đôi mắt mơ màng của dục vọng "Việt...em có đẹp hơn cô bé người yêu của anh ở quê không?".
Lý Việt liền gật đầu "Em đương nhiên đẹp hơn nhiều rồi".
"Vậy anh yêu em hay yêu con bé đó?".
Lý Việt vẫn vùi đầu vào giữa hai vú to của Tư Đồ Thuần "Đương nhiên là yêu em rồi, thân hình em đẹp tuyệt đối còn con ngốc ấy chẳng có gì cả, ngực cũng không có nữa là nhìn cứ như cái sân bay ấy, cô ấy còn rất nhỏ tuổi không hiểu thế nào tình dục không thể thỏa mãn anh như em được".
Tư Đồ Thuần khẽ nở một nụ cười dâm đãng, hai tay vân ve đầu ti của Lý Việt rồi hỏi "Em hỏi thật cái này anh đã lần nào gạ chịch con bé ấy chưa?".
Lý Việt bĩu môi tỏ vẻ chán ghét "Mỗi lần anh muốn gần gũi với con bé đó, cô ta đều nói ba mẹ sẽ đánh đòn nên không cho chạm vào, kể cả hôn môi còn không có, cô ta là một con heo mập chẳng có gì nổi bật vậy mà luôn làm giá, làm ổng làm eo với anh".
Lý Việt vẫn tiếp tục nắc mạnh vào lồn của Tư Đồ Thuần rồi nói tiếp "Từ ngày có em rồi anh chẳng buồn nghĩ đến con heo mập đó nữa".
Tư Đồ Thuần cúi đầu hôn lên môi Lý Việt cả hai đánh lưỡi rất lâu mới buông ra "Vậy anh muốn chơi em hay chơi con bé đó?".
Lý Việt nở nụ cười dâm đảng "Đương nhiên là chơi em rồi...có vị tiến sĩ nào mà dâm đãng như em đâụ..dám chịch nhau với cả sinh viên của mình".
Tư Đồ Thuần nở một nụ cười yêu mị "Vậy anh có muốn chịch em nữa không, nếu không em đi tìm người khác vậy?".
Lý Việt liền đánh mạnh vào mông của Tư Đồ Thuần một cái nổi cả dấu tay trên làn da trắng của cô ấy, sau đó thúc mạnh dương vật của mình vào âm hộ của cô ta kèm theo gắt giọng "Dám tơ tưởng đến người đàn ông khác...đêm nay anh chơi chết em Tư Đồ Thuần...".
"Á...á...á...Việt...cho em nhiều hơn nữa đi...ưm...ưm...ưm...".
Lý Việt ngồi dậy nắm thế chủ động thúc mạnh con cặc đang cương cứng của hắn vào cái lồn ướt chèm nhẹp của Tư Đồ Thuần rồi nắc thật nhanh làm cô ta rướn người lên đón nhận khoái cảm đồng thời rên rỉ lớn hơn "Á...á...á...em sướng...Việt mạnh lên nữa...nhanh lên nữa...ưm...cho em...a...a".
Kiều Hạ Linh không dám tin vào mắt mình nữa, đây là Lý Việt đơn thuần chất phác mà cô biết sao?
Đây là Lý Việt đã hứa hẹn đời này kiếp này chỉ yêu mỗi mình cô đây sao???
Đây là Lý Việt cô ngày nhớ đêm mong dùng tất cả tiền dành dụm và sự phản đối của gia đình vượt qua hàng ngàn cây số để đến gặp mặt hay sao???
Trái tim nhỏ bé của Kiều Hạ Linh đau thắt lại tưởng chừng như không thở nổi, cô lặng lẽ bước đi ra ngoài nhà của Lý Việt mà không có chút tiếng động nào.
Tiếng rên rỉ của người phụ nữ kia bị tiếng mưa lấn áp, Kiều Hạ Linh thơ thơ thẩn thẩn bước ra khỏi căn hộ cũ kỹ kia, lúc đi qua nhà hàng xóm thì thấy một bà cô trung niên đang đứng càu nhàu ngoài hành lang "Haiz giới trẻ ngày nay đáng sợ thật, ngày nào cũng nện nhau suốt mấy tiếng đồng hồ đã vậy còn không thèm đóng cửa làm ảnh hưởng đến xung quanh ở đây còn có trẻ con đấy thật là".
Kiều Hạ Linh dừng lại hỏi "Họ đã như vậy rất nhiều lần sao cô?".
Bà cô liền bĩu môi "Còn phải hỏi sao, cách mấy hôm là lại như thế, theo tôi thấy cậu trai trẻ kia đang đeo bám người phụ nữ giàu có ấy thì phải, mà bây giờ thật giả lẫn lộn theo tôi thấy người phụ nữ kia lớn tuổi hơn chàng trai kia nhiều à nha, chắc là loại trơ trẽn ngoại tình chứ gì".
"Bà nói phải, đúng là giả dối thật" Kiều Hạ Linh lại thơ thơ thẩn thẩn bước đi.