Chương 1
Thư ký riêng
Sáng sớm Kiều Hạ Linh đã đến tập đoàn Vũ Hoàng từ rất sớm, hôm nay là ngày đầu tiên cô bắt đầu công việc của mình nên muốn ghi điểm trong mắt sếp để cuộc sống sau này dễ thở hơn.
Kiều Hạ Linh vừa tốt nghiệp ra trường thì được nhận vào tập đoàn Vũ Hoàng làm việc vì cô tốt nghiệp loại ưu, thông thạo tiếng Anh và tiếng Pháp nên được bộ phận nhân sự bố trí vào làm thư ký riêng của tổng giám đốc tập đoàn Vũ Hoàng.
Mặc trên người bộ trang phục công sở là váy đen ngắn đến giữa đùi và áo trễ vai màu trắng đi giày cao gót cộng thêm lối trang điểm trẻ trung nên trông Kiều Hạ Linh chỉ chừng 18, 19 tuổi thôi cô mang nét đẹp ngây ngô thanh khiết khiến những ai nhìn thấy cũng đều không rời mắt được.
Vũ Hoàng Huy đến công ty với vẻ mặt lạnh lùng cùng bộ vest đen lịch lãm như thường ngày, quần áo của anh được ủi thẳng tắp tìm mỏi mắt cũng không thấy một nếp nhăn nhỏ, giầy tây màu đen bóng loáng.
Nhìn vẻ ngoài trẻ trung, anh tuấn tiêu soái như thanh niên mới chừng hai mươi không ai có thể nghĩ Vũ Hoàng Huy đã bước qua độ tuổi tứ tuần.
Vừa đẩy cửa vào phòng làm việc Vũ Hoàng Huy đã nhìn thấy một cô gái lạ mặt đang dọn dẹp bàn làm việc của mình, anh tỏ vẻ ngạc nhiên rồi cất tiếng hỏi "Cô là ai sao dám tự tiện vào phòng làm việc của tôi? Còn nữa chìa khóa đâu mà cô mở cửa phòng thế hả?".
Kiều Hạ Linh đang sắp xếp lại những giấy tờ lộn xộn trên bàn thì nghe tiếng hỏi, cô ngẩng đầu lên đáp với vẻ tự tin "Tôi là thư ký mới của tổng giám đốc, còn anh là ai sao lại vào phòng này thế hả?'".
Vũ Hoàng Huy khẽ nhếch môi mỉm cười nhẹ đáp "Tôi chính là Vũ Hoàng Huy tổng giám đốc của tập đoàn Vũ Hoàng đây thưa cô".
"Sao cơ???" Kiều Hạ Linh ngạc nhiên đến nỗi làm rơi luôn sắp giấy tờ trên tay mình xuống.
Lúc nhận việc Kiều Hạ Linh cũng được bộ phận nhân sự giới thiệu về sếp của mình, rõ ràng là một người đã bốn mươi tuổi cô cứ nghĩ là một người vừa già, vừa xấu, vừa khó tính cơ chứ sao lại có thể là một soái ca anh tuấn như thế này được.
"Sao hả không tin???" giọng nói của Vũ Hoàng Huy vang lên.
Kiều Hạ Linh vội lắc đầu đáp "Dạ không phải ạ".
Vũ Hoàng Huy nhìn những tờ giấy bay trên mặt đất rồi nhướng mày một cái, Kiều Hạ Linh vội lên tiếng "Dạ thưa chú để con nhặt lại, con xin lỗi".
Vẻ mặt Vũ Hoàng Huy có chút tổn thương nhẹ vừa rồi kêu một tiếng "anh" ngọt ngào như thế bây giờ lại chuyển sang kêu bằng "chú" trong lòng anh thầm ai oán "Cô bé này lật mặt còn nhanh hơn lật sách nữa".
Vũ Hoàng Huy vừa tính bước về bàn làm việc của mình thì lại vô tình nhìn thấy Kiều Hạ Linh đang khom người nhặt giấy tờ rơi dưới đất, áo trễ vai hơi rộng lúc cô cúi người xuống toàn bộ cảnh xuân đều lộ rõ trước mặt của Vũ Hoàng Huy, thật không thể ngờ cô gái dáng vẻ thanh mảnh như thế lại sở hữu vòng một thật đầy đặn, cổ của cô cũng trắng ngần không tì vết anh có hơi đỏ mặt khẽ nuốt nước bọt một cái.
Kiều Hạ Linh cảm giác được có ánh mắt nhìn chằm chằm mình liền ngẩng đầu lên hỏi "Chú còn chuyện gì căn dặn con nữa sao?".
Vũ Hoàng Huy ngượng ngịu quay mặt đi chỗ khác rồi lơ đễnh đáp "Mấy giấy tờ đó rất quan trọng, đây là lần đầu tiên nên tôi không trách lần sau đừng tùy tiện động vào đồ để trên bàn nếu không có sự cho phép của tôi nhé".
Kiều Hạ Linh vui vẻ gật đầu "Dạ con nhớ rồi ạ".