Chương 6
lộn với dầu mỡ xe cộ, tay chân mặt mũi lấm lem đen nhẻm, anh định bụng đi tắm rửa sạch sẽ rồi mới ăn cơm.
Anh bước vào phòng ngủ định lấy quần áo thay.
Vừa mở cửa bước vào, một luồng mùi hương kỳ lạ phảng phất xộc thẳng vào mũi.
Anh phát hiện ra tяên gối nằm của mình có một mảng ướt sũng.
Ga trải giường của anh màu xám nên chỗ nào bị ướt sẽ hằn rõ màu sẫm hơn.
Anh cảm thấy có gì đó sai sai, bước tới lấy tay chạm thử.
Cảm giác dính dính nhầy nhụa.
Anh cúi xuống ghé sát mũi ngửi thử.
Một mùi tanh tưởi ɖa^ʍ đãng xộc thẳng vào xoang mũi.
Anh cầm cả cái gối lên ngửi kỹ lại một lượt.
Phần mép gối bị ướt một mảng khá lớn.
Cái chỗ bị ướt sũng tяên gối ấy tỏa ra một mùi hương đặc trưng của phụ nữ, vô cùng ɖa^ʍ đãng.
Thứ mùi ɖa^ʍ đãng này...
Giống hệt cái mùi ɖa^ʍ thủy mà anh ngửi thấy tяên chiếc quần lót lọt khe của Hướng Châu ngày hôm qua.
...
Lúc ngửi thấy mùi hương đó, anh còn tưởng mũi mình có vấn đề.
Anh hít sâu thêm một hơi nữa để xác nhận.
Quả thật là một mùi ɖa^ʍ thủy đặc trưng, lại còn dính dính nhầy nhụa.
Lẽ nào...
Đây là ɖa^ʍ thủy của đàn bà?
Trong nhà anh làm quái gì có người phụ nữ nào khác?
Ngoài Hướng Châu ra thì chẳng còn ai.
Nhưng tại sao Hướng Châu lại tiết ɖa^ʍ thủy lên gối của anh?
Tống Lương không dám suy nghĩ sâu xa hơn, bởi anh cảm thấy chuyện này quá hoang đường.
Đâu thể nào có chuyện cô tự dưng leo lên giường anh làm tình rồi rớt ɖa^ʍ thủy ra gối được.
Anh cũng chẳng buồn bận tâm nữa, quẳng cái gối lại tяên giường, vớ lấy bộ quần áo rồi đi tắm, sau đó ra ngoài ăn cơm.
Lúc ăn cơm, ánh mắt anh thỉnh thoảng lại lén lút liếc sang người đàn bà đang ngồi xem tivi bên cạnh.
Trong đầu anh cứ quẩn quanh một câu hỏi: rốt cuộc bãi nước nhầy nhụa tяên gối kia là cái quái gì?
Mối quan hệ giữa hai người vốn dĩ chẳng lấy gì làm thân thiết để anh có thể thẳng thừng mở miệng hỏi trực tiếp.
Thế nên anh đành ngậm miệng làm ngơ, coi như không biết chuyện gì xảy ra.
Đến tối, sau khi đi vệ sinh xong, anh quay trở lại giường ngủ.
Anh ngả lưng xuống giường.
Rõ ràng là vết nước tяên gối đã khô ran nhưng cái mùi ɖa^ʍ thủy nồng nặc ấy vẫn cứ lẩn khuất quanh mũi.
Anh cứ thế chìm vào giấc ngủ với thứ mùi hương kích dục đó phảng phất bên mũi.
Sáng hôm sau lúc anh tỉnh dậy thì Hướng Châu đã thức từ lâu.
Cô bảo phải ra ngoài tìm việc nên dậy sớm.
Cô còn cẩn thận mua sẵn bữa sáng để tяên bàn cho anh, coi như một lời cảm ơn.
Tống Lương nhìn tờ giấy nhắn để lại tяên bàn cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, lật đật đi đánh răng rửa mặt rồi gặm vội miếng bánh mì, lóc cóc xuống lầu mở cửa tiệm.
Đến tận chiều muộn Hướng Châu mới vác mặt về.
Cô bước vào nhà với dáng vẻ mồ hôi nhễ nhại, chắc do thời tiết bên ngoài quá oi bức, tay cầm hộp sữa chua hút rột rột.
Lúc cô về, Tống Lương đang hì hục sửa một chiếc xe máy.
Thấy cô bước vào, anh ngước mắt nhìn, khuôn mặt vẫn lấm lem dầu mỡ, tiện miệng hỏi: "Hôm nay xin việc thế nào rồi?" Hướng Châu vừa hút sữa chua, vừa cất giọng nũng nịu ướt át: "Hôm nay tôi chưa tìm được việc.
Có chỗ thì bảo đủ người rồi, có chỗ thì bảo về đợi tin tức.
Nóng quá, tôi lên lầu tắm trước đây." Tống Lương nghe cô chưa tìm được việc cũng sợ làm cô nhụt chí nên chẳng nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu rồi