Chương 22
bàn tay nhỏ bé mềm mại của nàng đặt lên vật kia, để nàng nắm lấy.
Lúc này, dù có nghĩ nát óc, Sở Thanh Nhai cũng không đoán được nàng đang nghĩ gì.
Thực ra Giang Ly không phải lần đầu nhìn thấy thứ này, nàng là nữ cải nam trang lừa qua cả việc khám xét để vào trường thi, sao có thể không biết nó trông như thế nào?
Quế Đường có bậc thầy dịch dung, trước khi thi sẽ biến người viết mướn thành hình dáng của người gốc.
Vì nam nữ khác biệt, có thì sửa, không có thì thêm, nặn bằng hàng chục cái côn thịt bằng đất sét, tô màu rồi treo trong phòng, tự chọn kích cỡ, vén áo cho người khám xét nhìn qua loa một cái, vậy là qua được.
Phiền phức nhất vẫn là phần thân trên, từ xương quai xanh đến bụng, đều phải đắp đất sét.
Vào mùa hè, thật sự là nóng bức khó chịụ Cơn căng thẳng đêm qua đã qua, Giang Ly tò mò sờ soạng thứ của hắn, ngay cả vẻ mặt xấu hổ cũng không giả vờ được.
Thứ trong tay nàng quả nhiên là hàng thật làm bằng thịt, dài mà không co lại, cứng mà không vỡ, hình dạng đều đặn, còn nhẹ hơn cả đồ nặn bằng đất.
Nếu có bảo bối như vậy đeo ở eo, ngay cả tiểu lại kiểm tra cũng phải nhìn thêm hai lần.
Đáng tiếc nó lại mọc trên người người khác, không thể chặt xuống cho nàng mượn dùng.
"Phu nhân." Giọng Sở Thanh Nhai trầm xuống, gạt tay nàng ra "Chuyện đêm qua đã hứa với ta, còn nhớ không?" Giang Ly ".." Nàng đã hứa gì?
Tên cẩu quan này chẳng lẽ đang lừa nàng?
Ngay lúc nàng do dự, hắn đã bế nàng lên eo, côn thịt cọ xát vài cái vào nơi riêng tư, thế như chẻ tre đỉnh mở huyệt đạo ấm áp chật hẹp.
Giang Ly không ngờ hắn thật sự dám làm vậy "Chàng.." "Tự của nàng, là gì?" Hắn hăng hái vận động, vừa hôn lên lông mày và má nàng trong làn hơi nước bốc lên, vừa siết chặt chỗ lõm ở eo "Bây giờ nói cho ta biết đi." Giang Ly lại dùng chiêu cũ kéo tóc ướt của hắn, thở hổn hển ngẩng mặt lên.
Trên cổ bị mút ra mồ hôi mằn mặn, nàng nức nở gọi hắn "Ta mệt rồi, ưm.." Mệt rồi mà còn có sức giật tóc hắn sao?
Rõ ràng là nói dối.
Nước nóng vỗ vào thùng gỗ, trong lúc nhất thời sóng dâng trào, tiếng nước ào ào vang vọng bên tai, mặt đất cũng bị làm cho ướt nhẹp.
Bên ngoài cửa đột nhiên có người gọi "Công tử, lão gia phu nhân và tiểu thư cô gia đều đang chờ ở sảnh đường." Giang Ly đánh hắn một cái "Đều đang chờ kìa Ưm.." Hắn giữ chặt nàng trên đùi, ra sức đâm vài cái, chọc cho nơi đó mềm nhũn, không còn sức phản kháng.
Hắn nghỉ một lát, rồi lớn tiếng nói với bên ngoài "Hôm qua Lư công tử đã nói rồi, đây không phải kinh thành, dù có ngủ đến mặt trời lên ba ngọn sào không dâng trà cũng không ai quản.
Trà thì cứ chờ bữa trưa cùng dâng, cứ trả lời như vậy đi." Người hầu nghe thấy tiếng nước truyền ra từ bên trong, cười trộm rồi bỏ đi.
"Chàng, chàng đổ tội cho hắn.." Nàng nằm nhoài trên vai rộng của hắn, cảm giác tê tê ngứa ngứa ấm áp từ tiểu huyệt khiến nàng nheo mắt lại, vòng tay ôm lấy cổ hắn, thổi khí vào tai hắn "Chàng như vậy..
như vậy không tốt.." Sở Thanh Nhai thở hổn hển, cúi đầu hôn lên tóc đen má trắng "Tốt lắm.
Không được nhắc đến người khác, tự của nàng là gì?" Nàng ngậm miệng không nói, hắn xoay người, ấn nàng lên thành bồn, đặt chân nàng lên vai mình "Thật