⬅ Trước Tiếp ➡

“Thật là nha đầu không biết nghe lời.” Thấy nàng giãy giụa, Đông Lăng Mặc thở hổn hển một chút, cảm giác được hoa huyệt nàng cuối cùng cũng đủ ướt át, hắn đáy mắt xuất hiện chút ý cười không thể nhận ra, bàn tay to đặt ở cái hông có thể dùng một tay ôm hết của Mộ Thiển Thiển, ánh mắt nghiêm túc đặt trên mặt nàng, bỗng nhiên nói giọng khàn khàn “Hiện tại, bản Hầu muốn đi vào.”
“Không…… A ”
Tiếng thét chói tai của nữ nhân, cùng với khi côn thịt đâm sâu vào tiểu huyệt một tiếng “Phốc”, hai loại âm thanh này đều làm nam nhân hoàn toàn trở nên điên cuồng.
Gậy sắt so với cánh tay trẻ con còn thô hơn, cứ như vậy triệt triệt để để cắm vào, cắm xuống chỗ sâu nhất.
Mộ Thiển Thiển khóc, nước mắt rơi xuống đầy mặt, bởi vì đau, thật sự rất đaụ
Hạ thể giống như bị xé rách thành hai nửa, đau đến nước mắt nàng cứ lăn xuống dưới không ngừng, côn thịt nóng bỏng còn chôn sâu ở trong thân thể của nàng, to như vậy, cứng như vậy, gân xanh còn đang mấp máy……
“Đi ra ngoài, cầu xin ngài đi ra ngoài, a…… Đừng cử động, ân a…… Đau……”
Nàng không dễ chịu, Đông Lăng Mặc cũng không thể dễ chịu hơn chút nào, côn thịt vừa đi vào đi vào đã bị hoa huyệt nàng kẹp gắt gao, hoàn toàn di chuyển không được, nhưng, nếu không động đậy, hắn nhịn lại rất khó chịụ
Càng nhiều mồ hôi dọc theo thái dương hắn không ngừng trượt xuống, dừng ở trên cặp vú phong tao, theo sự run rẩy của nàng chậm rãi chảy xuống.
Nam nhân đã không thể nhịn được nữa, bỗng nhiên xoay người một cái đem nàng đè xuống, dưới thân, côn thịt lửa nóng bắt đầu chậm rãi ra vào.
“A……” Mộ Thiển Thiển thê lương thét chói tai, hoa huyệt theo nhịp độ di chuyển của hắn càng ngày càng đau, có chút ấm áp chất lỏng bị côn thịt hắn mang theo ra ngoài, nhiễm hồng khăn trải giường trắng tinh dưới thân.
Cúi đầu nhìn thấy máu tươi thánh khiết đại biểu cho xử nữ chảy xuống, Đông Lăng Mặc đáy mắt cũng bị ánh đến nổi lên đỏ tươi, thú tính dưới đáy lòng cuồn cuộn nổi lên, ngay sau đó, hắn đã không còn cách nào để ý đến tiếng khóc thút thít của nữ nhân, côn thịt giống như lưỡi dao, ở trong hoa huyệt của Mộ Thiển Thiển nhanh chóng thọc vào rút ra……
Nguyên lai đây là cảm giác hoan ái, Đông Lăng Mặc sống hơn hai mươi năm, tới tối nay mới lần đầu tiên hoàn toàn cảm nhận được vui sướng như vậy.
Côn thịt thật lớn đến cơ hồ có thể đâm thủng nàng không ngừng đưa đẩy, mỗi lần rút ra, sẽ làm cho thể xác và tinh thần của hắn cảm thấy một trận hư không, mà mỗi lần hung hăng cắm vào, lại sẽ bị thịt mềm trong hoa huyệt kẹp đến cả thể xác và tinh thần đều thoải mái.
Khoái cảm trí mạng từ xương tủy phát lên từng đợt, giống như điện lưu truyền khắp toàn thân, kích thích như vậy, nên khi hắn nhìn đến nước mắt của nữ nhân, động tác không chỉ không dừng lại, ngược lại càng thêm điên cuồng.
Hắn muốn hung hăng thao nữ nhân mảnh mai này, thao cho nàng không ngừng khóc thút thít, thao cho nàng chết ngất đi qua
Hiện tại, hắn nghĩ không nổi bất kỳ cái gì, có thể nghĩ tới duy nhất, chính là hung hăng làm nàng
Mộ Thiển Thiển cảm thấy lúc này chính mình thật sự muốn chết đi, cảm giác đau đớn như bị xé rách không ngừng từ dưới thân truyền đến, mỗi một lần hắn dùng sức cắm vào, nàng đều có thể cảm thụ rành mạch hình dạng to lớn của côn thịt.
Chính mình vừa tới thế giới này, cũng chỉ là không cẩn thận viết một bản thịt văn thôi mà, sao lại xui xẻo đến mức bị tên nam nhân lãnh khốc, khủng bố nhất cả quyển truyện cường bạo chứ.


⬅ Trước Tiếp ➡