⬅ Trước Tiếp ➡

"Á...... Đaụ" Mộ Thiển Thiển vặn vẹo mông nhỏ, chỉ là một đầu ngón tay, nhưng vẫn làm nàng đau đến lệ ngập hốc mắt.
"Hoa huyệt thật chặt, ta không tiến vào được, Công Chúa, thả lỏng, để ta vào." Hách Liên Tử Câm ngẩng đầu lên từ giữa hai chân nàng, nhìn khuôn mặt đỏ hồng của nàng "Có biết ai đã đưa cô lại đây không?"
"Hả?" Thiển Thiển vốn đang kháng cự ngón tay hắn, lại bởi vì hắn đột ngột đổi chủ đề mà chưa kịp phản ứng "Ai...... Ai đã đưa ta lại đây?"
"Là Hiên Viên Liên Thành." Hách Liên Tử Câm hơi hơi nhíu mày, mê tình hương được thoa vào quá nhiều, may mà chưa bỏ vào quá lâu, chưa kịp hấp thu hết, hiện tại, tiểu huyệt của nàng chặt đến cả đầu ngón tay của hắn cũng chui không lọt.
Mạnh mẽ cắm vào một chút, Mộ Thiển Thiển lập tức lại rên rỉ, có thể nghe thấy đau đớn từ thanh âm của nàng.
Hách Liên Tử Câm bỗng nhiên cúi người về phía trước, dùng thân hình của mình, ép nàng nằm ngay ngắn lại trên giường.
"A...... Đaụ....."
"Ta biết." Hắn đè lên người nàng, ngón tay kia vẫn cắm ở hoa huyệt nàng như cũ.
Nhưng khuôn mặt của hắn lại thản nhiên, đáy mắt thì đến chút dấu hiệu động tình cũng không có, không chán ghét, cũng chẳng thích thú.
Nam tử tuấn dật như vậy, nên mặc dù ngón tay hắn vẫn cắm trong nơi tư mật nhất của nàng, nàng vẫn không thể nào hận nổi hắn.
"Vì sao không tự bơi lên bờ, nếu ta nhớ không lầm, cô bơi đâu có kém?" Ánh mắt củaHách Liên Tử Câm tuy rằng không tính là nhu hòa, nhưng so với hai tên nam nhân kia thì đỡ hơn gấp mấy lần, "Hay là cô cố ý chờ Hiên Viên Liên Thành đến cứu?"
Nghĩ đến chuyện Mộ Thiển Thiển vì làm cho Hiên Viên Liên Thành thương xót, để hắn cứu bản thân, vậy mà thiếu chút nữa mất mạng, Hách Liên Tử Câm không biết nên cảm thấy buồn cười, hay là nên trách cứ nàng suy nghĩ hoang đường.
"Sau này đừng lấy mạng mình để cầu xin chút lòng thương hại của người khác, không đáng." Hắn nhàn nhạt nói, "Cô đã quên là mình từng chui vào bể tắm câu dẫn hắn sao? Kỹ thuật bơi tốt đến vị Tam hoàng tử cao ngạo kia đều phải hổ thẹn không bằng, vậy mà lại đi giả vờ chết đuối, cuối cùng hắn chịu đi cứu cô cũng đã là một kỳ tích."
Thấy đôi mắt của hắn dù nhìn thân thể của nàng cũng không hề rung động chút nào, Mộ Thiển Thiển liền hiểu rõ Hách Liên Tử Câm không hề thích Thất Công Chúa nàng, nhưng ít ra không hề chán ghét.
Nhưng mà......Biết bơi?
"Ta...... Ta không biết bơi, ân...... Thật sự không biết, a......" Hèn chi Hiên Viên Liên Thành sẽ trơ mắt nhìn nàng giãy giụa, mà không hề có ý muốn cứu giúp, may mà cuối cùng...... "A Tử Câm, không...... A......"
Hắn dùng ngón cái ấn lấy thịt châu trên hoa huyệt của nàng, không mạnh không yếu, bắt đầu xoa nắn Mộ Thiển Thiển chỉ cảm nhận được một luồng sóng nhiệt truyền ra từ tiểu huyệt, chậm rãi lan khắp toàn thân, làm cả người nàng đều thấy hư không.
Không...... Không thể như vậy, hắn không hề thích nàng...... Nhưng mà, lúc này, nàng lại rất thích hắn chạm vào bản thân, thậm chí muốn càng nhiều hơn nữa.
Chắc chắn là do mê tình hương gì đó, bằng không sao nàng lại dâm đãng như vậy. Nàng thậm chí còn mở rộng hai chân, thuận tiện cho hắn đùa bỡn hoa huyệt nàng?
"Đừng kháng cự, nhắm mắt lại, an tâm hưởng thụ." Hách Liên Tử Câm rũ mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt phấn hồng của nàng, rồi bắt đầu rời gương mặt đẫm mồ hôi của nàng, chậm rãi dời về đôi gò bồng đầy đặn của nàng, cùng với hai nhũ hoa đỏ thắm.
Chần chờ một chút, hắn cuối cùng cúi đầu, ngậm lấy đầu vú bên phải của nàng, mạnh mẽ hút một cái.


⬅ Trước Tiếp ➡