Chương 24
Trong lúc đó không biết bản thân đã ăn vào cái gì, cũng không biết các cung nữ lại thay cho nàng bộ đồ nào, cũng chẳng biết ai đã đưa nàng về Phủ Công Chúa chỉ cách hoàng cung vài dặm này, chỉ nhớ là Thường ma ma đã nói, tối nay trước yến hội, còn phải tắm gội lần nữa, để ở lại Từ Ninh Cung mà hầu hạ các vị hôn phu của nàng.
Đường đường là công chúa một nước, nhưng lại không thể làm chủ vận mệnh của mình, cuộc đời thật đáng buồn......
Bước đi trên con đường nhỏ yên tĩnh trong rừng, cho lui hai cung nữ vẫn luôn đi theo phía sau nàng, Mộ Thiển Thiển đi dạo một mình ở phía sau hoa viên.
Sau khi cơn chấn động với dung nhan tuyệt thế này qua đi, nàng bắt đầu nhớ về từng chút từng chút quãng thời gian ở hiện đại.
Cho dù mỗi ngày nàng gõ chữ đến 3, 4 giờ sáng, thì vẫn không đủ tiền ăn uống sinh hoạt, ít nhất, ở đó có người thân bạn bè, cũng có người thương nàng.
Quân Tứ Hải chắc chắn rất thương nàng, vì lúc nào hắn cũng vui vẻ để cho nàng cùng Tiêu Tiêu đánh, đương nhiên, đây là thương chứ không phải yêụ
Ở chỗ này cái gì cũng không có, dù có diện mạo xinh đẹp lại không thể yêu soái ca, có tiền lại không thuộc về nàng, có quyền còn phải bị Đông Lăng Mặc ăn hiếp, ở chỗ này, nàng có cái gì?
Sâu trong đình viện, ẩn ẩn có tiếng cười?? Cười, nàng chỉ do dự nửa khắc liền cất bước theo tiếng đi qua.
Còn chưa tới gần liền nghe được từng trận tiếng cười yêu kiều của các cô nương,tò mò, nàng vạch cành hoa lá chắn trước mắt ra, ghé mắt nhìn vào.
Một cảnh thật đẹp
Đón gió ngọc thụ đón gió lập, ong điệp quanh quẩn ở bên người.
Hắn giương cung, nhắm ngay đám chim nhạn đang bay lượn trên trời kia, "Vèó một cái, mũi tên rời cung, bay đi.
Chỉ kịp nghe tiếng kêu thảm thiết của chim nhạn, ngay sau đó, một con bị bắn trúng rời khỏi đàn nhạn, rơi xuống.
"Bang" một tiếng, rớt ngay kế chân nàng.
Tam hoàng tử của Đông Chu, Hiên Viên Liên Thành, tối hôm qua còn chưa nhìn rõ diện mạo của hắn, hiện tại nhìn thấy, mới biết được thì ra phu quân của nàng người nào cũng tuấn dật mê người.
Chỉ cần nhìn ánh mắt hình trái tim của những tỳ nữ kia đứng nhìn hắn là biết nam nhân này mê hoặc đến cấp độ nào rồi.
Từng đôi mắt hoa si, không kém lúc nhìn Đông Lăng Mặc bao nhiêụ
Có thể làm việc trong điện Công Chúa có tính là may mắn không nhỉ, ít nhất, mỗi ngày đều có thể ngắm soái ca, nghĩ thôi cũng thấy hạnh phúc.
Nếu nàng không phải Mộ Thiển Thiển, mà chỉ là một tỳ nữ bình thường, nàng cũng sẽ cảm thấy rất hạnh phúc.
Nhưng mà nàng...... Sáng nay từng ở trước mặt Hiên Viên Liên Thành...... tự an ủi......
Tuy rằng khi nhớ đến chuyện đáng xấu hổ mình đã làm trước mặt hắn, Mộ Thiển Thiển cảm thấy thật đắng lòng, nhưng chuyện đã xảy ra, có mắc cỡ cũng chẳng làm được gì.
Nàng không có ưu điểm gì, chỉ được cái tính tình lạc quan mà thôi.
Cố chịu cảm giác đau nhói từng cơn như bị xé rách ở hoa huyệt, Mộ Thiển Thiển hơi do dự, cuối cùng vẫn nhặt lên con chim nhạn đã chết trên mặt đất, đi về phía Hiên Viên Liên Thành.
"Chim của ngài nè." Nàng vươn tay, đưa con chim ra trước mặt hắn, nếu nó đã rơi cạnh chân nàng, thì cũng không thể giả vờ không thấy mà bỏ đi được.
Đám tỳ nữ nhìn thấy nàng, lập tức ngưng hết tiếng cười, hành lễ rồi vội vàng lui xuống.
Hiên Viên Liên Thành chỉ liếc nàng một cái, tầm mắt chuyển từ mặt nàng đến thứ trong tay nàng, cánh môi hơi giật giật, giở giọng khinh thường "Cô đã chạm vào, dơ bẩn."
Dứt lời, xoay người rời đi.