Chương 2
Kia không phải một màn nàng dưới ngòi bút của nàng sao? Nữ phụ ác độc thất công chúa, bởi vì tỳ nữ đối với nam tử nàng thích liếc mắt một cái, liền oan uổng tỳ nữ trộm đồ vật của nàng, sai người đem nàng đưa tới địa lao, giết chết......
Vừa rồi Đông Lăng Mặc bảo nàng là công chúa, nàng là công chúa, nhưng nàng...... Hại chết người?
Trước mắt một mảnh tối tăm, Mộ Thiển Thiển ở giữa tiếng thét chói tai củachính mình lại lần nữa ngất xỉu đi qua.
"Hầu gia." Thị vệ canh giữ ở một bên nhìn Đông Lăng Mặc, chậm rãi đợi hắn phân phó.
Đông Lăng Mặc nhìn cũng không nhìn tỳ nữ đã mất hơi thở một cái, chỉ nhìn chằm chằm vừa rồi nữ nhân có biểu cảm phong phú, lại khác với thất công chúa trong ấn tượng của hắn, bỗng nhiên gợi lên môi "Thất công chúa không phải nói tối nay muốn bản hầu hầu hạ nàng sao? Đưa nàng trở về phòng, tối nay, bản hầu sẽ tự mình hầu hạ nàng."
Trong lúc mơ mơ màng màng, Mộ Thiển Thiển nghe được âm thanh của một nữ tử ở cách đó không xa “Hầu gia, ngài thật sự muốn ngủ lại thất công chúa phòng ngủ sao?”
“Sao lại không?” Tiếng nói lạnh lùng của nam tử vang lên.
“Qua đêm nay là sinh nhật thứ mười sáu của Thất công chúa.” Nữ tử có vẻ có vài phần lo lắng, cũng có một chút không cam lòng “Một khi qua mười sáu tuổi, nguyền rủa sẽ mất đi hiệu lực, thất công chúa liền có thể cùng nam tử…… Làm loại chuyện này, hầu gia……”
“Đi ra ngoài.”
Những âm thanh sau, Mộ Thiển Thiển nghe không được, chỉ cảm thấy một luồng hơi thở lạnh băng chậm rãi tới gần, nam nhân kia rõ ràng đi tới mép giường, đang nhìn xem chính mình, nàng muốn tỉnh lại, nhưng, mí mắt chính là không thể mở ra được.
1
Đông Lăng Mặc không hề chớp mắt nhìn chằm chằm nữ tử đang ngủ say, không thể phủ nhận, Thái Hậu bồi dưỡng ra Thất công chúa đẹp không gì sánh được, làn da mềm mại trắng hồng kia,ngũ qua tinh xảo đẹp đẽ, chỉ cần một nam nhân bình thường nhìn đến, đều sẽ ngăn không được một trận tâm động.
Nhưng hắn đối với nàng mấy ngày nay, lại chưa từng có nửa điểm tâm động, chỉ trừ bỏ đêm nay……
Đêm nay ở Địa lao, lúc nàng hoảng sợ bất an lao vào trong lòng hắn trốn tránh, cảm giác mềm mại chưa từng gặp đó, làm hắn trong nháy mắt có một loại rung động không thể kể tên.
Muốn hắn hầu hạ đúng không?
Khóe môi gợi lên một nụ cười tà mị, Đông Lăng Mặc bỗng nhiên cúi người, lấy tay cởi bỏ xiêm y trên người Mộ Thiển Thiển.
Lạnh……
Mộ Thiển Thiển theo bản năng rụt rụt thân mình, lông mi dài như làn thu thủy cuối cùng chậm rãi mở ra, nhìn đến một gương mặt anh tuấn tuyệt sắc gần trong gang tấc, nàng không tự giác xoa gò má lạnh như băng của hắn “Tử Câm……”
Đông Lăng Mặc ánh mắt nháy mắt trở nên lạnh như băng, thô lệ bàn tay hạ xuống, “Tê” một tiếng, lập tức đem xiêm y đơn bạc trên người nàng kéo xuống tới hơn phân nửa.
Dưới yếm, hai điểm hồng nhạt lập tức bại lộ ở trong tầm mắt hắn, hắn khẽ nheo mắt, trầm giọng nói “Nhìn cho rõ ràng đêm nay ai là người ngủ với ngươi ”
“Hả?” Mộ Thiển Thiển có chút phản ứng không kịp, nàng đêm trước đang viết đến phần của Hách Liên Tử Câm, cả một đêm trong đầu đều là cái tên này, cho nên một khi không cẩn thận đã kêu ra.
Mà khi nàng nhìn đến đáy mắt cất giấu lửa giận của Đông Lăng Mặc, nàng biết, nàng nhất định là đã chọc giận người này.
“Ta không phải…… A Đông Lăng Mặc, ngươi làm cái gì?” Mộ Thiển Thiển hét lên một tiếng, bởi vì, Đông Lăng Mặc đã ở dưới cơn thịnh nộ, một tay đem cái yếm mỏng như cánh ve trên người nàng xé ra.