⬅ Trước Tiếp ➡

Hắn biết nàng chưa được thỏa mãn, kỳ thật chính mình cũng vậy, cho tới bây giờ côn thịt vẫn vừa cứng vừa nóng như cũ, làm quần dài mới mặc bị nổi lên một ngọn núi nhỏ.
Nhưng, Hiên Viên Liên Thành đang ở đây, hắn cho dù có muốn, cũng chỉ có thể đợi tên kia đi trước đã.
Hiên Viên Liên Thành tới đây, đương nhiên là bởi vì có chuyện quan trọng, chờ bàn xong chuyện này, hắn chắc chắn sẽ đem nha đầu này ném đến trên giường, tiếp tục điên cuồng làm nàng.
"Nàng có vẻ còn rất muốn ngươi." Hiên Viên Liên Thành lạnh lùng nhìn nữ nhân sau khi được Đông Lăng Mặc đắp chăn, lại tự tay đem chăn xốc lên, rồi mới ở trước mặt bọn họ tự an ủi, đáy mắt trừ bỏ mấy tia khinh thường, còn có vài phần dục vọng chính hắn cũng không phát hiện ra.
Hoa huyệt ướt đẫm như vậy, còn có ngón tay dài kia, không ngừng thâm nhập, thế nhưng hắn nhìn thấy lại có vài phần bức bối, bỗng nhiên cũng rất muốn thử cái cảm giác ngón tay bị hoa huyệt của nàng hút lấy gắt gao.
Hắn bị điên rồi mới có thể muốn nữ nhân dâm đãng này.
Lời nói lạnh như băng, làm Mộ Thiển Thiển còn đang chìm đắm trong cao trào tỉnh lại vài phần.
Nàng chậm rãi mở mắt ra, khi thấy rõ mặt của nam tử đứng ở mép giường, lại thấy rõ ngón tay đáng xấu hổ của chính mình đang làm cái gì, trái tim đột nhiên chấn động, thiếu chút nữa đã bị dọa hôn mê bất tỉnh.
"A " Mộ Thiển Thiển hét lên một tiếng, cố sức nắm lấy cái chăn phủ lên người mình, thật vất vả mới từ trên giường bò lên được, ngẩng đầu oán hận mà trừng mắt nhìn Đông Lăng Mặc một cái.
Đông Lăng Mặc làm lơ ánh mắt ủy khuất của nàng, trầm mặc, thậm chí lại có vài phần lạnh băng.
Mộ Thiển Thiển thật sự cảm thấy rất bế tắc, ngày đầu tiên xuyên không đã bị nam nhân cưỡng bức, ngày hôm sau lại tự an ủi trước mặt một tên nam nhân xa lạ khác...... Nàng dùng sức cắn môi, nước mắt khuất nhục đảo quanh hốc mắt, chỉ cố gắng chịu đựng không để cho những giọt lệ rơi xuống dưới.
"Tối nay Thái Hậu vì cô mở tiệc sinh nhật, lệnh cho cô lập tức đến Từ Ninh Cung yết kiến, nói chuyện về việc yến hội." Hiên Viên Liên Thành lạnh lùng nói, nhàn nhạt nhìn những giọt nước mắt nàng cố ẩn giấu một cái, liền xoay người rời đi.
Đông Lăng Mặc từ đầu đến cuối không hề nhìn bọn họ, lệnh cho hạ nhân lấy nước nóng tới để Thất công chúa tắm gội thay quần áo, hắn thì lại từng bước hướng ngoài cửa đi ra, chỉ ném cho Mộ Thiển Thiển một bóng dáng lãnh ngạnh vô tình.
Tên nam nhân đó, kẻ đùa giỡn thân thể của nàng suốt cả đêm, cứ như vậy đi rồi......Rất nhanh liền có tỳ nữ đem nước nóng để tắm vào cửa, một tỳ nữ có vài phần xinh đẹp nhìn Mộ Thiển Thiển, cung kính nói "Thất Công Chúa, tối nay Thái Hậu nương nương tổ chức yến hội là đặc biệt dành cho người cùng bốn vị hôn phu, thỉnh công chúa lập tức rời giường tắm gội thay quần áo, không cần trễ giờ yết kiến Thái Hậu nương nương."
Yến hội dành riêng cho nàng cùng bốn vị hôn phu?
Mộ Thiển Thiển không có thời gian suy nghĩ nhiều, vài cái tỳ nữ hầu hạ tắm gội, trang điểm,  qua không bao lâu, một thiếu nữ xinh đẹp như tiên đã đứng trước gương.
Kỳ thật nàng cũng biết Thất Công Chúa chính là người con gái xinh đẹp nhất quyển truyện này, ngay cả nữ chính là Lục Công Chúa ở trước mặt nàng đều so không nổi, nhưng đáng tiếc trong truyện nàng lại là kẻ lòng dạ rắn rết, tàn nhẫn độc ác, cho nên các nam chính một đám rõ ràng là phu quân của nàng, lại vô cùng khinh thường nàng, ngược lại trước sau lén lút cùng Lục công chúa bồi dưỡng cảm tình.


⬅ Trước Tiếp ➡