⬅ Trước Tiếp ➡

Ngón tay một lần nữa đặt trên cánh hoa. Nàng cắn môi một chút, đem hai cánh hoa bẻ ra hai bên.
"To hơn nữa." Hoa môi hồng nhạt bị hai ngón tay ngọc của nàng bẻ ra, làm hắn nhịn không được mà đâm ngón tay mình vào.
"Ân......" Tay run lên, cánh hoa lập tức khép lại. Thoáng nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của hắn quét lại đây, nàng đành chịu đựng cảm giác tê dại mới nổi lên kia, mà tiếp tục banh hai cánh hoa ra cho hắn.
Ngón tay dài của Đông Lăng Mặc vừa đi vào đã nghe được tiếng rên rỉ khó kiểm soát của nữ nhân. Âm thanh yêu kiều như nước đó làm cả thể xác và tinh thần hắn sung sướng, côn thịt cũng càng sưng to đáng sợ hơn.
Hoa huyệt giống như một cái miệng nhỏ nhắn, từ khi ngón tay hắn đâm vào, mị thịt cắn chặt đầu ngón tay hắn, cắn chặt như vậy, đến cả ngón tay cũng có cảm giác từng bước khó đi.
Nhưng càng như vậy, hắn càng muốn dùng sức chà đạp thân hình mảnh mai này, làm cho nàng mất khống chế mà thét chói tai như đêm qua
"A Hầu gia...... trướng, đầy rồi." Mộ Thiển Thiển cắn răng, bởi vì hắn đã đâm vào ngón thứ hai, sợ tới mức nàng tức khắc hoảng loạn lên "Không cần, không cần lại đâm vào, chứa...... chứa không nổi."
"Đến côn thịt của Bản Hầu cũng nuốt vào, thì hai đầu ngón tay tính là gì?" Khóe môi Đông Lăng Mặc gợi lên ý cười, đem hai ngón tay bị dính đầy mật dịch rút ra. Ai ngờ, khi rút đến cửa hoa huyệt, bỗng dưng dùng sức đâm mạnh vào hoa huyệt nàng.
"A Ân a......"
Âm thanh khóc nức nở của nữ tử vang lên lần nữa. Tiếng rên rỉ mị hoặc này, chỉ cần là nam nhân thì đều khó cầm giữ được.
Đông Lăng Mặc có chút khó kiềm chế, rất nhiều lần muốn rút hai ngón tay ra ngoài, đổi thành côn thịt của mình rồi dùng sức thao nữ nhân này, làm đến nàng khóc thành tiếng mới ngừng.
Nhưng, khi hai ngón tay của mình đâm vài rút ra trong hạ thể nàng, thì tiếng rên rỉ đó lại ngày càng dễ nghe, càng ngày càng câu hồn, làm hắn tiếc nuối không muốn dừng lại.
Hắn thích nghe tiếng rên rỉ của nàng, âm thanh càng dâm đãng, càng lớn hơn nữa, thì càng có thể lấy lòng hắn.
Ngón tay thô dài mạnh mẽ cắm vào, đẩy ra mị thịt trong u huyệt một cách thô bạo, rồi lại hung hăng rút ra, cứ mỗi lần rút đến sát miệng hoa huyệt, lại bất ngờ đâm vào.
Tốc độ càng lúc càng nhanh, tiếng kêu của Mộ Thiển Thiển cũng càng ngày càng thê lương "Không cần, không cần A A a...... Hầu gia A Sẽ rách, ngài sẽ...... A Sẽ đâm rách ta...... A a......"
"Đâm rách chỗ nào của cô?" Đông Lăng Mặc hỏi bằng âm thanh khàn khàn.
Mộ Thiển Thiển chỉ tiếp tục thét chói tai, không dám nói ra mấy lời dâm đãng hơn nữa.
"Bản Hầu đang hỏi cô, chỗ nào của cô bị đâm rách? Có nói hay không?" Tốc độ của hai ngón tay dài lại nhanh hơn một chút, lực đâm vào cũng mạnh hơn.
"A A a " Lần này, nàng thật sự đã hét lên, tiếng rên càng lúc càng lớn, làm nam tử vừa bước nửa chân vào cửa vội thu chân lại, không biết có nên vào cắt ngang bọn họ hay không.
Nhưng mà, hai người kia cũng làm lâu thật, làm đến tận bây giờ, Thất công chúa vậy mà vẫn chưa ngất xỉu, quả nhiên là dâm dãng trời sinh, thật đúng là thiếu làm.
Nếu không phải có hạ nhân tới báo, nói Thái Hậu đã thúc giục, bọn họ lại không dám cắt ngang chuyện tốt của Hầu Gia và Thất công chúa, hắn cũng sẽ không tới đây một chuyến.
Khi đang do dự, trong phòng, tiếng kêu làm nam nhân cơ hồ không kiềm chế được kia lại truyền tới trong tai thật rõ ràng “A Sẽ…… A Sẽ đâm hư tiểu huyệt của người ta…… A ”


⬅ Trước Tiếp ➡