Chương 5
lập tức càng thêm hoảng sợ, trực tiếp trở tay hất mạnh Khương Ly ra, cắn răng hoảng loạn xoay người đi, cơ thể càng run rẩy lợi hại hơn.
Cô ta không phát một âm thanh nào bởi vì nhiệm vụ phụ của cô ta là Suỵt, không được nói chuyện .
Khương Ly bị Đào Tuyết đẩy đột ngột nên không kịp phòng ngừa, cũng may Lam Lam phía sau nhanh tay đỡ được cô.
Cô cũng không tức giận, chỉ cảm thấy Đào Tuyết có chút kỳ quái, nghĩ lại hình như sau khi nói về nhiệm vụ phụ của mình xong thì ánh mắt nhìn Khương Ly đã có gì không đúng rồi, cũng do nhiệm vụ nói không được nói chuyện nên mới rơi vào trạng thái bất an lo sợ.
Sau khi đứng ổn định, Khương Ly nói cảm ơn Lam Lam, mắt thấy Đào Tuyết đi theo người phía trước thì cô cũng tiếp tục đuổi theo, chuyện ngoài ý muốn nhỏ nhoi này không hề quấy rầy bước chân của những người khác.
"Quái lạ, nhiệm vụ của cô ấy với người tìm cây kia có vẻ cũng dễ, sao cô ấy lại sợ đến vậy nhỉ?" Khương Ly rất khó hiểu, chẳng lẽ bởi vì bia đỡ đạn sẽ lãnh cơm hộp sớm là cô chạm phải người ta ư?
Không đến mức đó chứ?
Lam Lam theo sát phía sau cô, nhăn chặt hàng chân mày được trau chuốt kỹ lưỡng, thấp giọng nói "Nói không chừng nhiệm vụ có vẻ đơn giản thì mới là khó nhất." "Như vậy sao?" Khương Ly như suy tư gì đó, nghĩ đến nhiệm vụ 18+ có vẻ rất gian khổ của cô, nói vậy thì..
chẳng lẽ nó sẽ là đơn giản nhất?
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.
Đoàn người đi được hơn 2 tiếng nhưng vẫn không tìm được ngôi chùa, thậm chí còn chưa đến đỉnh núi, đừng nói gì đến manh mối nhiệm vụ.
Hiện tại nhìn kỹ con đường núi quanh co uốn lượn này, giống như vĩnh viễn không có điểm dừng vậy.
"Nghỉ ngơi một chút rồi đi tiếp, con đường phía trước..
không biết sẽ còn bao xa." Không còn nghi ngờ gì nữa, Chương Hằng trở thành người dẫn đầu, lời anh ta nói mọi người rất nghe theo, Khương Ly cũng dứt khoát ngồi cùng Lam Lam.
"Buổi sáng chị còn đang mở họp, không biết sao lại đi vào trò chơi này, sớm biết vậy thì mang đôi giày thể thao rồi, không biết hội nghị thế nào rồi, buổi chiều còn phải sắp xếp rất nhiều việc nữa." Đúng là người của công việc, hồn làm việc, cho dù đi vào trò chơi đòi mạng thì chị gái này vẫn nghĩ tới việc họp hành và công việc.
Khương Ly nhìn bộ trang phục trưởng thành và giày cao gót 6cm của người ta, đây chính là hình tượng nữ cường trong phim truyền hình, thậm chí mới nãy khi chị ấy đưa tay ra đỡ cô, sức một tay cũng lớn hơn con gà yếu ớt là cô mấy lần rồi.
Không sai, Khương Ly thản nhiên thừa nhận đánh giá thấp trò chơi dành cho cô.
May là hôm nay cô ra ngoài mang đôi giày sandals đế bằng, đi đường núi vẫn khá nhẹ nhàng, có điều không tập luyện lâu dài mà bất chợt đi con đường xa như vậy, hai cái chân thon dài cũng run rẩy dưới làn váy rồi.
Đột nhiên, người đàn ông trung niên mặc tây trang ngồi ở cách đó không xa vừa lau mồ môi, vuốt mấy sợi tóc trên đỉnh đầu, vừa mắng trò chơi đột nhiên đứng phắt dậy, sau đó sáng mắt hét to một tiếng.
"Tìm được rồi Ông ta quơ chân múa tay chạy vào trong rừng, nhân tiện đụng ngã Triệu Phù Quân mặc đồng phục nhưng cũng không thèm để ý, một lát sau đã chạy không thấy bóng dáng.