Tiếp ➡
Bạo lực khẩu giao, bị làm như ly tự sướиɠ (H) Ngoài cửa có tiếng bước chân truyền đến, càng ngày càng gần. Một người đi khá nhanh, mỗi bước đi đều vội vàng, người còn lại không nhanh không chậm đi về phía trước. Tiếng bước chân đó như đang đá lên người Lý Nhược Thần, một người mất kiên nhẫn dùng chân giẫm lên người cậu, người còn lại dùng mũi chân đè lên người cậu vừa đau vừa nhức. Cậu bất an nhíu mày. Tiếng đập cửa vang lên. Lý Nhược Thần giật mình tỉnh khỏi cơn buồn ngủ, hai tay hai chân lăn lông lốc xuống giường, cuống quít xỏ dép lê đi đến cửa nghênh đón, vừa mở cửa ra, Nhạn Nhung và Hàn Sơ Lẫm áo mũ chỉnh tề đã đứng đợi, hai người còn chưa mặc đồng phục, trên người là chiếc áo bành tô thời thượng, phác họa dáng người cao ngất. "Anh, các anh đã trở về." Lý Nhược Thần nở một nụ cười miễn cưỡng, hai người ở đối diện không có ý định quan tâm đến cậu. Bọn họ đi vào phòng, Lý Nhược Thần vội vàng lấy dép lê bên dưới để trước mặt họ, sau khi treo áo bành tô cho Nhạn Nhung xong lại quay người hầu hạ Hàn Sơ Lẫm. Hai người kia có lẽ đã chơi điên cuồng bên ngoài rồi, hôm nay sẽ không còn sức để quấy phá cậu. Trong lòng Lý Nhược Thần nổi lên cảm xúc vui sướиɠ, cố giảm sức tồn tại của mình, lùi về chiếc giường kê sát chân tường. Hàn Sơ Lẫm ngồi ở đầu giường, liếc mắt nhìn Lý Nhược Thần hận không thể nhét mình vào giường, hừ lạnh nở nụ cười. Hắn và Nhạn Nhung liếc nhau, nói: "Rác rưởi, đến đây." Lý Nhược Thần lập tức đứng phắc dậy, rụt cổ đi đến trước mặt hắn: "Anh Hàn, có chuyện gì...... A ——" Cậu bị Hàn Sơ Lẫm đá ngã lên sàn, xương cốt vô cùng đau đớn, đầu đập mạnh xuống sàn, hơi lạnh từ gạch men theo da thịt len lỏi vào trong. Hàn Sơ Lẫm đứng thẳng dậy, trên cao nhìn xuống cậu: "Nằm cho tốt, tôi muốn hít đất." Lý Nhược Thần mê mang nghĩ, muốn hít đất còn có động tác đá người hả? Rất nhanh, Lý Nhược Thần biết hắn muốn hít đất như thế nào rồi, mặt cậu đối diện với chỗ đó của nam nhân, khuất nhục mở miệng, tùy ý côn ŧᏂịŧ thô tráng cắm vào khoang miệng mềm mại, yết hầu muốn nôn ra mà dùng sức đẩy qυყ đầυ ra, lông sinh dục thường chọc vào mũi cậu, mang theo hơi thở giống đực nồng đậm. Cậu chỉ có thể mở miệng lớn hết cỡ, đè thấp lưỡi xuống, cho nam nhân có nhiều không gian để di chuyển hơn, tránh bị sặc nước miếng. Từ góc độ Nhạn Nhung nhìn qua, tốc độ hít đất của Hàn Sơ Lẫm càng lúc càng nhanh, khuôn mặt nhỏ nhắn bị đè dưới người đã đỏ bừng vì hít thở không thông, nước mắt chảy đầy mặt, nước miếng cũng chảy ra ngoài, thấm ướt cả cằm. Hàn Sơ Lẫm cắm sâu mấy cái, Lý Nhược Thần theo bản năng cầu xin tha thứ, trông có vẻ đã đến cực hạn, nâng tay đỡ đùi thịt rắn chắc của hắn lại: "Anh......Ưʍ..... Em......." "ĐM........." Lòng từ bi của Hàn Sơ Lẫm bỗng dâng lên, rút côn ŧᏂịŧ cứng rắn đầy nước bọt ra ngoài, bình tĩnh ngồi lên giường. Lý Nhược Thần còn sững sờ ngồi trên sàn nhà ho khang, yết hầu đau đớn lại còn mùi vị lạ. "Còn mẹ nó ngồi ngốc ở đó làm gì? Nhanh lăn qua đây liếʍ cho ông!" Lý Nhược Thần quỳ gối ở mép giường, vuốt ve côn ŧᏂịŧ của hắn, cố nước nước bọt trong hoang miệng. Hàn Sơ Lẫm nhìn đôi mắt đỏ bừng sắp hỏng đến nơi của cậu, không nặng không nhẹ tát một cái. "Tôi nói, liếʍ!" Giọng nói đầy tính đe dọa. Cậu lập tức đặt qυყ đầυ của hắn lên môi, dùng sức mυ"ŧ mạnh một cái, sau khi cho côn ŧᏂịŧ tiến vào được một chút, Hàn Sơ Lẫm sướиɠ đến run da đầu, lấy hộp thuốc dưới gối ra, rút một điếu đặt ngay miệng, cảm giác bực tức trong người lúc này mới được phát tiết một chút, nói với Nhạn Nhung đứng đối diện: "Tôi thật không biết bọn họ nghĩ gì, cho học sinh trung học thân thiết với nhau....... Mẹ nó thật thú vị." Nhạn Nhung vẫn từ chối cho ý kiến như trước. Hàn Sơ Lẫm nhìn xuống Lý Nhược Thần đang ra sức khẩu giao cho hắn, đầu lưỡi mềm mại lại linh hoạt đảo quanh côn ŧᏂịŧ của hắn: "Tôi thích tên phế vật như này, dâʍ đãиɠ. Nuốt toàn bộ vào trong, sâu thêm chút nữa...... Kỹ thuật của đồ bỏ đi ngày càng tốt...... CᏂị©Ꮒ chết cậu....." Lý Nhược Thần chết lặng đón nhận sự làm nhục của hắn, chịu đựng cảm giác buồn nôn trong người nuốt sâu thêm. Hàn Sơ Lẫm sắp đến lúc bắn tinh lại cắm mạnh thêm vài cái, không cho cậu trốn tránh, hoàn toàn xem cậu là cốc thủ da^ʍ mà dùng. Lý Nhược Thần không thể hít thở, tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn vào trong cổ họng khoảng mười giây nhưng nước mắt nước mũi cậu đã chảy ròng ròng, mở to miệng ói chất lỏng trắng đυ.c bên trong ra. "Mẹ nó, ghê tởm muốn chết, ai cho cậu phun ra? Đến đây, liếʍ sạch sẽ cho tôi." Lý Nhược Thần lại há miệng ngậm côn ŧᏂịŧ của hắn vào, trên lông mi còn dính cả tϊиɧ ɖϊ©h͙, trông vô cùng dâʍ đãиɠ. Nếu có nam sinh nào mà khóc lóc nhu nhược như vậy trước mặt hắn, Hàn Sơ Lẫm sớm đã đánh chết tên đó nhưng dáng vẻ Lý Nhược Thần khóc trông thuận mắt hơn nhiều. Đến khi liến sạch tϊиɧ ɖϊ©h͙ trên lỗ tiểu, cậu lau đi tϊиɧ ɖϊ©h͙ trên mặt, đứng dậy muốn đi tắm. "Tôi nói này, rác rưởi, cậu không phát hiện anh Nhạn của cậu cứng rồi sao?" Lý Nhược Thần xoay người nhìn về phía Nhạn Nhung, trên mặt anh vẫn bình tĩnh như cũ nhưng vị trí giữa hai chân lại căng phồng rõ ràng. Nhạn Nhung luôn không tham gia vào việc Hàn Sơ Lẫm làm, nhiều lắm chỉ đạp cậu hai ba cái để trút giận, không thích ức hϊếp người khác như hắn. Nhưng không biết tại sao, cậu lại sợ anh hơn cả Hàn Sơ Lẫm. Cậu cảm thấy tròng mắt đen nhánh của Nhạn Nhung không giống người, ngược lại giống loài mãnh thú nào đó. Cậu không thể ngưng nước mắt trong khoảng thời gian ngắn được, bật khóc thút thít, hỏi: "Anh, anh Nhạn, anh muốn, muốn em ngậm giúp không?" Nhạn Nhung nhìn thẳng vào mặt cậu, không biết là nhìn tϊиɧ ɖϊ©h͙ dơ bẩn trên mặt hay gì khác. Hàn Sơ Lẫm châm điếu thuốc, dáng vẻ hóng chuyện vắt chéo chân, tựa lên đầu giường. 2: 2: Côn ŧᏂịŧ của ai ăn ngon hơn? Sắc mặt người trong tái nhợt, bả vai gầy guộc không ngừng run lên, môi bởi vì bị hành hạ mà trở nên đỏ hồng diễm lệ. Lý Nhược Thần phải liên tục súc miệng, mới có thể giảm bớt mùi vị tanh nồng của tϊиɧ ɖϊ©h͙ trong khoang miệng, cậu lấy khăn lau sạch nước trên mặt mình, sau đó liền cúi đầu đi ra khỏi nhà vệ sinh. Việc hôm nay vẫn chưa kết thúc, vừa rồi Nhạn Nhung chỉ cho phép cậu tắm rửa sạch sẽ mà thôi. Trong ký túc xá có hai chiếc giường tầng, của Hàn Sơ Lẫm và Nhạn Nhung được đặt cạnh cửa sổ, còn của Lý Nhược Thần là nằm cạnh cửa ra vào. Lý Nhược Thần từ từ đi đến, quỳ giữa hai chân Nhạn Nhung, cậu có thể cảm nhận được ánh mắt của anh đang nhìn mặt mình, có thể một chút nữa nó sẽ đốt cháy mặt cậu mất. "Mau lên nào, làm gì mà ngơ ra vậy?" Hàn Sơ Lẫm ở sau hút thuốc mà lên tiếng thúc giục, Lý Nhược Thần bị dọa sợ liền giật mình một cái, vội vàng dùng tay cởi khóa quần của Nhạn Nhung. Đột nhiên tay cậu bị giữ lại, thanh âm lạnh lùng ở phía sau vang lên: "Dơ tay lên." Mới vừa tắm xong, vẫn còn bẩn sao? Tay Lý Nhược Thần bị siết chặt đến mức đau, cậu chỉ có thể vùi mặt mình vào nơi tư mật của Nhạn Nhung cách một lớp vải kia, hơi nóng từ nơi đó lập tức phả lên mặt cậu. Cậu liền nghiêng mặt chạm vào nơi đó hai cái, dùng lực nghiến răng kéo khóa quần xuống, lộ ra chiếc qυầи ɭóŧ đã gồ lên một phần lớn. Hàn Sơ Lẫm híp mắt lại, nhìn xuyên qua làm khói thuốc mà ngắm Dùng răng kéo dây kéo ra rất dễ, nhưng mà dù có làm cách gì thì nút khóa quần cởi mãi cũng không ra, gò má cậu liên tục ma sát lên nơi tư mật kia, Lý Nhược Thần cũng không còn cách nào khác liền thấp giọng nói: "Anh Nhạn, anh, anh có thể cởi nút quần ra được không?" Nhạn Nhung nhìn lông mi ướt đẫm của cậu, một tay cởi nút quần của mình xuống, sau đó liền dứt khoát kéo qυầи ɭóŧ xuống, côn ŧᏂịŧ bên trong lập tức bật ra, đặt ngay bên cạnh lỗ mũi của Lý Nhược Thần. Khoảng cách quá gần khiến đôi mắt cậu mất đi tiêu cự, đầu óc trở nên mơ hồ, côn ŧᏂịŧ của Nhạn Nhung so với Hàn Sơ Lẫm thì sáng màu hơn, cũng khá hồng phấn, dĩ nhiên là không nhìn dữ tợn như Hàn Sở Lẫm rồi. Lý Nhược Thần chịu đựng sự khuất nhục mà há miệng muốn ngậm nó vào bên trong, đột nhiên Nhạn Nhung lại nắm lấy côn ŧᏂịŧ của anh, hỏi: "Sao lại khóc rồi?" Giọng nói anh lạnh lùng đầy bình thản. Lý Nhược Thần đột nhiên bị anh hỏi như vậy, hai mắt cũng đỏ lên, xem ra là đã bị chọc tức rồi, cậu nghiến răng nghiến lợi, trong lòng nghĩ rằng đối với hai tên cầm thú này thì có gì phải khóc chứ. Cảm giác thắng lợi như vậy, trong phút chốc khiến nước mắt của cậu biến mất. Nhạn Nhung nhìn thấy sắc mặt cậu nhanh chóng thay đổi, tâm tình vốn đang hưng phấn bỗng nhiên bị tạt một chậu nước lạnh, cơn giận lập tức xông lên tận đỉnh đầu. Ngay sau đó, Lý Nhược Thần bỗng dưng bị đạp bay, sức lực rất lớn, Hàn Sơ Lẫm đang ở một bên xem kịch hay cũng bất giác nhướng mày. Cảm giác lục phủ ngũ tạng cũng sắp vỡ nát, khiến cho Lý Nhược Thần phải ôm bụng mà hít một hơi đầy khí lạnh, cả người cũng vì vậy mà co lại. Nhạn Nhung đạp đạp lên vai cậu để cho cậu tự giác xoay người, vẻ mặt lạnh lùng không chút thương tiếc nào cho Lý Nhược Thần đang nằm bò trên đất không cách nào thở nổi, anh đạp lên chiếc cổ mảnh khảnh của cậu. Cậu nằm trên đất lạnh như băng, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên nổi, trước mắt chri có thể nhìn thấy ống quần âu phục được cắt may tỉ mỉ. Cậu chỉ mới đi trao đổi sinh có một ngày, liền chịu đựng vô số dày vò cũng thống khổ. Ý thức dần trở nên mơ hồ. Chi bằng lúc này cho cậu chết đi. Ý niệm này chỉ lóe lên trong đầu Lý Nhược Thần một khắc, cậu tự hận bản thân mình hèn yếu, bởi vì cậu sợ nhất là cái chết. Cho nên cái gì cái có thể đánh đổi để sống thì cậu đều làm, cậu còn phải tốt nghiệp nữa. Chỉ cần nhịn một chút, cậu đã tự nói điều này với mình vô số lần. Hàn Sơ Lẫm dập thuốc đi, khuyên nhủ: "Được rồi, tên rác rưởi kia, cậu cầu xin Nhạn Nhung một câu đi, tên này so với tôi còn dễ nói chuyện hơn." Nhạn Nhung nhìn người dưới chân mình. Cậu đột nhiên nâng lên, dùng gò má cạ cạ lên mủi giày anh một cách yếu ớt, hốc mắt đã ướt đẫm lệ, rất nhanh nó liền rơi xuống mặt cậu, hết lần này đến lần khác, thanh niên yếu ớt kia vẫn quật cường cắn cắn môi, nhỏ giọng nói: "Vâng, thật xin lỗi anh Nhạn, em sai rồi, anh để cho tiếp tục mυ"ŧ cho anh nha." Phải vậy chứ, Nhạn Nhung muốn cậu phải khóc. Lý Nhược Thần hệt như đã giật mình một cái, không nói thêm gì chỉ nức nở mà liếʍ mυ"ŧ côn ŧᏂịŧ của Nhạn Nhung. Nhạn Nhung không như Hàn Sơ Lẫm thô bạo đè chặt gáy cậu, vì vậy lúc cậu liếʍ cho anh rất lâu. Hàn Sơ Lẫm ở bên cạnh liền hỏi: "Này, tên rác rưởi, của tôi cùng anh Nhạn, thì côn ŧᏂịŧ của ai ăn ngon hơn?" Nhìn tên rác rưởi đang mυ"ŧ lấy côn ŧᏂịŧ của người khác. Hai mắt rủ xuống, gò má cũng hóp vào, miệng cũng mở to ra nuốt lấy côn ŧᏂịŧ vừa to vừa dài. Lý Nhược Thần nhả côn ŧᏂịŧ ra, sợ hãi nói: "Cả hai đều rất ngon." Hắn liền đá lên mông Lý Nhược Thần một cái: "Con mẹ nó, thật là quá dâʍ đãиɠ." Mặc dù trong lòng biết là do bị uy hϊếp nên tên rác rưởi này mới nói như vậy, nhưng quả thật là vẫn rất kí©ɧ ŧɧí©ɧ. Hàn Sờ Lẫm lại hồi tưởng về xúc cảm ban nãy: "Tên rác rưởi này chẳng khác gì cái bánh bao, mông thật sự rất đầy đặn." Nhạn Nhung bắn vào trong miệng của Lý Nhược Thần, ép cậu nuốt hết tϊиɧ ɖϊ©h͙ của mình. Hôm trước Lý Nhược Thần vừa mới nuốt của Hàn Sơ Lẫm, mà hệt như Nhạn Nhung đã lâu không phát tiết, cậu chỉ có thể gắng gượng mang đám chất lỏng tanh hôi kia nuốt xuống bụng. 3: Bị bắt nạt, ép đi tắm và phát hiện ra hoa huyệt. Lý Nhược Thần tỉnh dậy vào sáng hôm sau, phát hiện ký túc không còn ai, cậu đỡ lấy ngực mình ho khan mấy tiếng, cảm giác như có ngọn lửa đốt cháy l*иg ngực mình đến mức nói không ra lời. Sau đó cậu lập tức hoảng hốt bản thân không thể phát ra tiếng. Bất luận dù cậu có dùng sức thế nào để là rung thanh quản, thì từ đầu đến cuối cũng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Lý Dược Thần chạy vào phòng vệ sinh mà mở to miệng hướng về phía gương, nhưng mà cậu không nhìn thấy gì bất thường cả, cổ họng cũng có một chút vết thương vì hôm qua vừa mới blowjob xong, nhưng mà đây tuyệt đối không phải là nguyên nhân khiến cậu tắt tiếng. Vì vậy cậu liền đi đến phòng y tế một chuyến. Quả nhiên là cậu lại vào lớp trễ. Lý Dược Thần không ăn sáng và bỏ lỡ một tiết học, chỉ có thể cúi thấp đầu mở cửa ra. Đáng thương hơn là, tiết đầu lại là môn sinh ngữ. La Hồng cũng bởi vì cậu thường xuyên đến trễ mà sinh ra bất mãn, vào giờ phút này dưới ánh mắt của các bạn học, cô giáo liền tức giận đến mức đỏ mặt: "Đã đến trễ rồi mà một câu cũng không nói sao?" Học sinh trước mặt với vẻ mặt đầy phiền muộn, lọn tóc đen nhánh che đi đôi mắt của cậu, tay áo của đồng phục cũng có chút bận, quả thực khiến cho người khác cảm thấy khó chịu. "Thật...thật xin lỗi, em không cố ý..." "Đi ra ngoài cho tôi! Sau này giờ học của tôi cậu cũng không cần phải đến nữa!" Lý Nhược Thần liền vội vã nâng tay lên, mở miệng muốn giải thích, nhưng thanh âm yếu ớt kia hoàn toàn bị những tiếng cười bên dưới lấn át, không còn lại chút gì. Đúng vậy, dù cho cậu có bị khi dễ cũng không có ai để ý. Cậu lần nữa cúi đầu xuống, cam chịu số phần đi đến đứng cạnh chiếc tủ bên ngoài cửa. Đây là trường học xuất sắc nhất, hành lang của nơi này so với chỗ trường ở quê cậu còn to hơn gấp bội, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ vươn đầy trên mặt đất. Lần đầu tiên Lý Nhược Thần đặt chân đến trường học này, cậu đã nghĩ bản thân đang ở thiên đường. Bây giờ nhìn lại, nó còn đáng sợ hơn địa ngục gấp một trăm lần, nơi này thật sự quá đỗi đáng sợ. Lý Nhược Thần ở một thị trấn nhỏ cách đây mười tám cây số. Cậu học hành rất nghiêm túc, thi cử đều đứng đầu. Lúc đó chủ nhiệm lớp không ngừng đề cử cậu thi vào trường này, vốn chỉ để cho cậu thử thách bản thân một cái, không ngờ cậu lại phát huy thực lực, trực tiếp lấy được học bổng, cùng việc được bao ăn bao ở. Khi đó chủ nhiệm cũng không quên dặn dò cậu, nơi đó ngoại trừ các học sinh có thành tích xuất chúng, thì vẫn còn có các cậu ấm cô chiêu. Chủ nhiệm hy vọng Lý Nhược Thần có thể chuyên tâm học hành, tránh những rắc rối: "Trăm người vạn ý, không phải cái gì cũng có thể làm hài lòng người khác." Lý Nhược Thần liền khắc cốt ghi tâm câu nói này. Cậu chỉ muốn ngày ngày học tập thật giỏi, chứ không có ý làm hài lòng người khác. La Hồng trước khi rời đi còn hung hăng nhìn cậu một cái, Lý Nhược Thần ngây ngốc vào lớp học bằng cửa sau, chỗ ngồi của cậu cạnh một cái thùng rác lớn. Chỗ này là do Hàn Sơ Lẫm đặc biệt chọn cho cậu, rác rưởi thì phải ở bên trong thùng rác mới đúng. Lý Nhược Thần nắm lấy bút chì của mình, muốn ghi chép lại bài trên bảng, nhưng vẫn chưa đợi cậu nhìn rõ, thì bảng đã được lau sạch. Nhiều đi trễ, còn không làm bài tập, cậu nhất định sẽ mời phụ huynh. Lý Nhược Thần ho khan hai cái, xé một tờ giấy mà viết lên đó vài chữ: "Xin lỗi bạn học, tôi có thể hỏi cậu tiết trước, cô đã giao bài tập gì không?" Cậu đưa cho Lữ Minh ngồi phía trước mình, đây là một nam sinh cao gầy. "Con mẹ tròn nó lại rồi ném lên mặt bàn của Lý Nhược Thần, "Điên à? Viết gì mà viết? Bộ câm hả gì?" Tiếng động nhanh chóng thu hút bạn học xung quanh. Lý Nhược Thần đỏ mặt vội vàng huơ tay lia lịa, theo bản năng mở miệng muốn nói gì đó, nhưng mà chỉ có thể ngây ngốc mà há mồm thôi. Lữ Minh hệt như phát hiện ra cái gì đó vui vẻ lắm vậy, liền lớn tiếng nói: "Ha, Lý Nhược Thần bị câm! A, ha ha ha ha, thằng nhà quê thông minh nhưng mà lại bị câm ư? Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha..." Sau đó từng người từng người cũng cười nhạo cậu. Bọn họ đều là học sinh, cũng chung một lớp học, nhưng tại sao cậu lại ở trong miệng người khác trở nên hạ đẳng như vậy, lại bị khinh bỉ như thế chứ? Dựa vào cái gì mà ỷ đông hϊếp yếu chứ, làm xằng bậy cái gì chứ? Cái này so với những kiến thức mà Lý Nhược Thần đọc được quả thật rất khác biệt. Nhưng mà hôm nay cực kỳ may mắn là, buổi trưa Hàn Sơ Lẫm cùng Nhạn Nhung không hề ăn ở trường, đến tối cũng không quay về. Khi hai người kia không có ở đây, thì những người chọc ghẹo Lý Nhược Thần cũng không nhiều. Lý Nhược Thần có thể mơ hồ cảm thấy, những người này đều dùng cậu để lấy lòng hai người kia. Cuối cùng, cậu cũng không biết cô giáo giao bài tập gì, không thể làm gì khác là tự học, buổi tối cậu ôm lấy tập sách quay về ký túc, tự học mấy tiếng. Trên bàn học cũng có đặt sẵn một cái đèn, cậu không ngừng viết viết dưới ánh đèn. Lý Nhược Thần rất chăm chỉ, cậu cũng không hiểu rõ ràng Hàn Sơ Lẫm rất có điều kiện nhưng lại không thèm học tập, nhưng mà vừa nghĩ đến hắn, cậu liền cảm thấy miệng mình có chút đau. Đang lúc suy nghĩ quá tập trung, Lý Nhược Thần dường như không nghe thấy tiếng gõ cửa. 4: Cửa bị đá văng ra, Lý Nhược Thần nắm cây bút trong tay, xoay người lại, Hàn Sơ Lẫm đang đứng cùng với Nhạn Nhung, người trước mặt đã ửng đỏ, dáng vẻ lạnh lùng cũng trở nên ôn nhu không ít. Lý Nhược Thần nơm nớp lo sợ dìu Hàn Sơ Lẫm đến bên giường, giúp hắn cởi vớ ra. Mùi rượu trên người Hàn Sơ Lẫm nồng nặc, cánh tay đè lên người cậu nặng trĩu. Ngược lại, Nhạn Nhung còn có chút tỉnh táo, anh cởϊ qυầи áo, lộ ra thân hình được rèn luyện săn chắc, anh đi vào phòng tắm. Lý Nhược Thần còn muốn nhân lúc anh tắm thì làm thêm chút bài tập, cậu dùng ngôn ngữ thân thể nói rằng bản thân không thể nói được, sau đó không dám nhìn anh nữa, cúi đầu chờ anh đi vào. Nhạn Nhung lướt qua người cậu, đột nhiên dừng lại nói: "Chà lưng cho tôi." Lý Nhược Thần còn chưa từng vào phòng tắm công cộng, chứ đừng nói gì là chà lưng cho người khác. Mà trong phòng vệ sinh không hề có gì để chà lưng, cậu cũng không biết làm sao chỉ đành dùng tay đấm bóp lên chiếc lưng săn chắc của Nhạn Nhung. Phòng tắm cũng trở nên ấm áp hơn dưới ánh đèn, soi rọi lên cơ bắp hoàn mỹ của anh, chạm vào rất mềm mại nhưng lại rất có lực. Rõ ràng là bằng tuổi nhau, nhưng Nhạn Nhung lại cao hơn cậu một cái đầu. Cậu không nhịn được mà giật mình một cái, không phải cậu chưa từng lãnh giáo qua sức lực của Nhạn Nhung, nếu mà ngày nào Nhạn Nhung cũng hành hạ cậu, thì chắc chắn cậu có thể bị đánh chết ngay tại đây. Sẽ có người khám xác của câu sao? Mà khám xác có cần phải cởϊ qυầи áo không? Không...không được. Nhạn Nhung dường như phát hiện ra người ở phía sau lưng mình đang thất thần. Anh liền xoay người, dọa cho Lý Nhược Thần lập tức lùi về phía sau, lập tức trượt té một cái mà ngã mạnh xuống sàn phòng tắm. Lý Nhược Thần cố nén cơn đau mà đứng lên, cảm thấy mông mình sắp bể rồi. Đồng phục học sinh của cậu cũng ướt sũng, dính bết lên chiếc eo nhỏ nhắn. Trong làn hơi nước, Lý Nhược Thần không nhìn rõ biểu cảm của Nhạn Nhung, nhưng theo bản năng liền có thể cảm nhận được nguy hiểm. Nước chảy xuống khuôn mặt của cậu, Lý Nhược Thần quay đầu lại, khiến cho quần áo trên người càng thấm đẫm nước hơn. "Cậu, cũng tắm đi." Nhạn Nhung ngắn gọn ra lệnh cho cậu. Lý Nhược Thần trừng mắt, vội vàng huơ tay lia lịa. "Cởϊ qυầи áo, tắm." Nhạn Nhung không cho phép cậu từ chối. Lúc này, một tia sáng chợt lóe lên trong đầu cậu. Trước kia, Nhạn Nhung bởi vì thấy cậu bẩn mà đánh cậu một trận. Nếu như cậu cởϊ qυầи áo, Nhạn Nhung cũng không thèm quan tâm. Ngược lại, nếu như cậu liệu mạng phản kháng, Nhạn Nhung nhất định sẽ cảm thấy có cái gì đó kỳ lạ. Hai tay cậu run rẩy đối mặt với Nhạn Nhung mà cởϊ qυầи áo ra, sau đó ném nó ra ngoài. Nhạn Nhung cầm vòi hoa sen, mặt không biến sắc xối nước lên người cậu. Lý Nhược Thần so với người khác thì rất trắng, cơ thể gầy guộc, nhưng cũng không phải ốm lắm, toàn thân mềm mại hệt như dáng vẻ của nữ sinh, hai chân vẫn đang không ngừng run lên. Món đồ chơi bên dưới nhỏ bé đến đáng thương, rũ người xuống, ngay cả tinh hoàn cũng không nhìn thấy. Nhạn Nhung liếc nhìn, nói: "Xoay người." Lý Nhược Thần ngoan ngoãn xoay người. Nhạn Nhung rốt cuộc cũng tìm thấy nơi mình cảm thấy có hứng thú. Trước mắt là cặp mông tròn trịa mềm mại, cảm giác rất đầy đặn, chiếc eo nhỏ nhắn càng nổi bật với làn da trắng hơn, anh đặt tay lên cặp mông, xoa xoa nắn nắn nó. Nhìn thẳng thì có thể thấy được, vai của tên rác rưởi này đang run lên. Lý Nhược Thần cố gắng để bản thân không kích động mà hét lên, bàn tay của Nhạn Nhung rất lớn, trên đó còn có vết chai sần, tùy ý mà xoa xoa nắn nắn mông cậu. ...Chờ khi anh sờ xong sẽ không sao cả. Lý Nhược Thần cố gắng nén nhịn. Nhạn Nhung rũ mắt thả lỏng tay, hai ngón tay thăm dò khe hở kia, vô tình mò đến một nơi mềm mại được che giấu bên dưới. Mắt anh liền tối sầm xuống, người trước mặt đã trở nên hoảng sợ, lập tức muốn mở cửa phòng mà chạy ra bên ngoài. Nhạn Nhung cũng không phí sức mà đã bắt được cậu, ấm chặt Lý Nhược Thần lên giường, cũng không thèm để ý cậu đã làm loạn, tay lại chạm lên chỗ mềm mại vừa rồi. Một cái lỗ nhỏ, nằm giữa cặp mông đầy đặn, chạm vào rất mềm mại. Hàn Sơ Lẫm vẫn còn đang ngủ. Lý Nhược Thần nhất thời khóc lên, ác mộng đã trở thành sự thật, bí mật của cậu đã bị người khác phát hiện, điều này là đả kích rất lớn với cậu. "Cậu là nữ?" Giọng của Nhạn Nhung không chút gợn sóng. Anh lại đưa tay chạm lên cây gậy thịt nhỏ xíu của cậu: "Hay là nam?" "A, a a..." Lý Nhược Thần khóc đến mức không thể thở được, cậu muốn nói, nhưng không thể nào phát ra bất kỳ âm thanh, chỉ có thể không ngừng nức nở. Cậu bị Nhạn Nhung sờ vào chỉ muốn chạy trốn, cho đến khi bị anh đấm cho mấy cái, mới vô lực nằm trên giường. Nhạn Nhung hạ thủ rất chính xác hơn nữa còn rất mạnh tay, khiến cho cậu sống không bằng chết. Nhạn Nhung không nhịn được mà tách hai chân cậu ra, đem cậu bày ra tư thế M, thậm chí còn kéo đèn bàn tới để nhìn. Lý Nhược Thần rơi lệ khẩn cầu anh, hai tay còn đang ôm lấy bụng vừa bị đánh, con ngươi nhìn về phía ánh đèn mà ướt đẫm nước mắt, cặp mông đầy đặn cũng bị tác ra. Đáy mặt của Nhạn Nhung phút chốc ngập tràn du͙© vọиɠ. 5: Cự vật trong quần của Nhạn Nhung đã sớm thức tỉnh, đang đặt lên miệng huyệt của cậu.
Lý Nhược Thần vẫn còn muốn phản kháng, cậu nắm lấy mép giường muốn đi xuống, nhưng ngón tay vừa mới vươn ra liền bị đạp một cách hung hăng, cậu đau đến mức muốn hét lên chói tai. Dù cho cậu có thể gọi quản lý ký túc ra, nhưng người kia chỉ có thể cầu xin Nhạn Nhung tha cho...
Tuyệt vọng lập tức bao trùm lấy cậu. Tại sao tất cả những chuyện này lại đổ lên người cậu?
Nhạn Nhung nhìn thân thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đang run lên một cách đáng thương của cậu, cảm xúc lập tức cuộn trào trong lòng, thật sự quá mức hưng phấn, muốn lập tức mở món quà này ra. Một người như cậu, phải chịu đựng bóng tối cùng hành hạ, là tên rác rưởi, là một con quái vật.
Ngón tay của Lý Nhược Thần bị giẫm đến mức rách da, tiếp sau đó là bị đánh, chỉ cần dám phản kháng, dám né tránh, thì bạo lực chẳng khác nào một cái bóng mà đi theo cậu, rốt cuộc điều cậu có thể làm là thỏa mãn Nhạn Nhung, bản thân thoi thóp nằm trong góc giường. Cậu đau đến mức, thở cũng là một điều quá đáng với cậu, cậu vùng vẫy hướng về phía Nhạn Nhung, ngẩng đầu nhìn anh một cái, chỉ chỉ miệng mình, sau đó gắng sức ngậm lấy cự vật kia, một lần liền nuốt nó xuống tận cổ họng, lỗ tai cũng đã đỏ lên.
Cậu nguyện ý liếʍ cho Nhạn Nhung, bao lần cũng được. Chỉ cần đừng đυ.ng vào nữ huyệt kia là được. Nhưng mà quyền lựa chọn không nằm trong tay cậu.
Nhạn Nhung nâng cầm cậu lên, để nó tiến sâu vào bên trong, cảm giác ấm áp khiến anh bất giác hít một hơi lạnh. Người bên dưới lại vang lên thanh âm khắc khổ. Chịu đựng một cách thống khổ. Nhạn Nhung đẩy vai cậu xuống, Lý Nhược Thần hệt như một tờ giấy mỏng mà ngã xuống. Cậu hoàn toàn không thể cầu xin cùng chút dũng khí nào giãy giụa. Giống hệt như một con cá đang nằm trên thớt, ngay cả đuôi cũng bị không thể cử động được, chầm chậm chờ dợi cái chết. Hai chân liền bị mở rộng, người Lý Nhược Thần mềm nhũn tựa vào tường, hai mắt khép hờ. Ngón tay lạnh lẽo dán lên tiểu huyệt, sau đó lại đè ép nó một chút, liền cắm vào bên trong, cắm rút hai cái. Côn ŧᏂịŧ to lớn kia ướt đẫm nước miết, gắng gượng tiến vào bên trong. Bắp chân Lý Nhược Thần liền run lên. Đau quá, giống hệt bị một cái cọc gỗ chọc vào, cũng không hề có sự chuẩn bị trước, loại đau đớn này vượt quá sự tưởng tượng của cậu. Nhạn Nhung khẽ cau mày. Dĩ nhiên là tiểu huyệt của Lý Nhược Thần sẽ không thể chứa hết được, tiểu huyệt khít chặt khiến anh không cách nào tiến vào được. Anh quỳ xuống trước mặt Lý Nhược Thầm, giữ lấy gò má của cậu mà nhét côn ŧᏂịŧ vào bên trong. Lý Nhược Thần nghĩ rằng Nhạn Nhung đã thay đổi ý nghĩ, cảm giác bản thân đã may mắn sống sót liền dùng lực mυ"ŧ lấy côn ŧᏂịŧ kia, thanh âm ám muội cũng vang lên, đầu lưỡi của cậu còn quẩn quanh phần đầu nấm.
Để cho cậu liếʍ qua một vòng, Nhạn Nhung liền bắt đầu thử khai phá hạ thân của Lý Nhược Thần. Tiểu huyệt bị côn ŧᏂịŧ to lớn cưỡng ép tách ra, thịt huyệt cũng lật ra bên ngoài, chất lỏng cũng chảy ra, bên trong cũng được mở to ra. Cứ vậy không ngừng lặp đi lặp lại, xem ra sự kiên nhẫn này cũng có hiệu quả, côn ŧᏂịŧ to lớn kia có thể cắm hết vào trong tiểu huyệt non nớt kia, kiến cho miệng huyệt mở ra cực đại. Lý Nhược Thần dường như bị côn ŧᏂịŧ của người đàn ông ép lên giường, thân hình to lớn kia ghì chặt cậu lên giường. Tiểu huyệt chặt đến mức ép người khác không thở nổi, Lý Nhược Thần cũng trở nên thất thần, tay bấu chặt lên thân thể của anh. "A...um....a...a..." Tiếng giường vang lên kẽo kẹt, Lý Nhược Thần liên tục đυ.ng vào tường, cảm giác lục phủ ngũ tạng không ngừng bị đảo loạn khiến cho cậu không nhịn được mà muốn vùng vẫy bỏ chạy, nhưng mà Nhạn Nhung đã kéo chân cậu dặt nó ngang hông mình, mông cậu cũng bị nhấc bỗng lên, nửa thân trên cũng chỉ có thể vô lực tựa vào tường. "Con mẹ nó, mẹ kiếp, sao lại giống đàn bà..." 6: Hàn Sơ Lẫm đang ngủ cũng bị đánh thức, trong ký túc không hề có đàn, hắn liền dụi mắt một cái, nhìn thấy Nhạn Nhung như đang ở trên giường Lý Nhược Thần mà làʍ t̠ìиɦ, thanh âm còn rất to.
Côn ŧᏂịŧ của Nhạn Nhung hằn lên bụng của cậu, khiến cho cậu không khỏi run rẩy mà che bụng mình lại. Hàn Sơ Lẫm đột nhiên cảm thấy thân thể bản thân nóng lên. Hắn liền đảo mắt một vòng, không nhìn thấy Lý Nhược Thần đầu, liền thấp giọng chửi thề một tiếng, đứng dậy đi vệ sinh.
Ngày mai nhất định phải hung hăng đánh cậu một trận. Lý Nhược Thần nghe thấy âm thanh của Hàn Sơ Lẫm liền sợ hãi mà siết chặt tiểu huyệt, Nhạn Nhung cũng không nói gì mà gia tăng lực độ.
Từ phòng vệ sinh đi ra, Hàn Sơ Lẫm lơ đãng liếc nhìn khuôn mặt của cô cái kia, hắn bất giác ngây ra tại chỗ. Vẻ mặt tên rác rưởi trở nên căng thẳng, gắt gao cắn chặt môi, mặt cũng ướt đẫm nước mắt.
Hạ thể cậu không hề có tinh hoàn, mà là một chiếc lỗ nhỏ, dáng vẻ vừa quen thuộc vừa lạ lẫm đang bị Nhạn Nhung cắm rút cho sưng lên, mỗi lần rút ra đều kéo theo một tràn thịt đỏ au. Điều này có vẻ rất hoang đường, Hàn Sơ Lẫm dụi mắt một cái, phát hiện đây là sự thật, không phải là do sự da^ʍ tục của hắn mà nhìn ra như vậy.
Hắn cùng Nhạn Nhung trao đổi ánh mắt một cái, liền hiểu ra. Nhạn Nhung cuối cùng sau hơn chục cú đâm rút cũng đã bắn tinh, Lý Nhược Thần nhíu mày muốn đưa tay đẩy anh ra, nhưng lại bị Hàn Sơ Lẫm giữ lại.
Tiểu huyệt vừa bị khai mở vẫn chưa khép lại, tϊиɧ ɖϊ©h͙ lập tức từ miệng huyệt chảy ra. Hàn Sơ Lẫm không thèm để ý, đưa tay sờ lên tiểu huyệt của Lý Nhược Thần, sau đó lại đánh lên bắp đùi của cậu một cái: "Tôi nói này, tên rác rưởi, cậu là con trai sai? Sao lại có âʍ ɦộ vậy?" Nhạn Nhung lãnh đạm nói: "Cậu ta bị đau họng, không thể nói." Hàn Sơ Lẫm liền cười một tiếng: "Câm cũng không sao, tên câm so với tên rác rưởi dễ nghe hơn, cậu cảm thấy như thế nào hả Nhạn Nhung?" Người trên giường liền lập tức trở nên run rẩy. Đèn trong phòng cũng được bật lên hết, sáng hệt như ban ngày. Lý Nhược Thần bị ép quỳ xuống mép giường, nửa thân trên nằm lên mép giường, mông được nâng lên, giữ đùi còn đang chảy ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ của Nhạn Nhung. Mặt cậu vùi lên giường, giống hệt như đã ngất đi. "Này, cậu ra tay có chút nặng đó, tên rác rưởi này đã vôn không thông minh rồi, cậu lại đánh cho tên đó sắp ngu ra rồi." Hàn Sơ Lẫm nhìn trên người Lý Nhược Thần đầy vết bầm tím nói. Dù vậy, hắn cũng không chút thương xót nào mà nắm lấy côn ŧᏂịŧ của mình nhét vào chiếc lỗ nhỏ chật hẹp kia, cái miệng kia lập tức ngậm chặt hắn không thẻ, nhiệt độ bên trong nóng rực, nước da^ʍ cũng chảy ra không ngừng, khiến cho người khác cảm thấy sướиɠ muốn chết.
"CᏂị©Ꮒ chết cậu...chặt như vậy, mẹ kiếp, thả lỏng ra xem nào!" Hắn xoa xoa nắn nắn mông cậu, sau đó liền đánh lên đó một cái, người bên dưới ngay cả một tiếng cũng không thể kêu lên, đột nhiên lại cảm thấy cái gì đó rất kí©ɧ ŧɧí©ɧ. Kɧoáı ©ảʍ lấn át lý trí, tiểu huyệt ửng đỏ mυ"ŧ lấy côn ŧᏂịŧ của hắn, quả thật quá mức dâʍ ɭσạи, hắn càng hung hăng mà rút cắm vào bên trong, khiến cho Lý Nhược Thần phải rêи ɾỉ. "Um a um, a...a...." Người bên dưới cuối cùng cũng không chịu nổi mà nhỏ giọng rên lên. Hàn Sơ Lẫm nắm lấy cánh tay cậu, kéo nó ra sau, tiếp tục cắm rút vào bên trong, tư thế này khiến cho thân thể yếu ớt của Lý Nhược Thần không cách nào chịu nổi nữa. thân thể mềm nhũn không ngừng run lên, tiểu huyệt nóng rực cũng mυ"ŧ chặt lấy côn ŧᏂịŧ của người đàn ông. Kɧoáı ©ảʍ cực độ khiến hắn bắn tinh, ngay cả linh hồn cũng muốn xuất ra, Hàn Sơ Lẫm cúi đầu nhìn thành quả của mình, tϊиɧ ɖϊ©h͙ của hắn cùng Nhạn Nhung trộn lẫn vào nhau, từ trong tiểu huyệt đã sưng đỏ mà chảy ra ngoài. 7: Ý thức giống như bị ném xuống vực thẳm, tâm trí trở nên mờ mịt, chờ đến khi Lý Nhược Thần tỉnh lại, liền lập tức nhìn thấy một thân hình cao lớn ngồi bên mép giường.
Cậu theo bản năng liếʍ liếʍ đôi môi khô khốc, gọi: "Ông nội..." Thanh âm phát ra rất to đồng thời cũng rất chói tai.
Một thanh âm châm chọc vang lên: "Xong rồi, bị làm đến mức hỏng rồi. Đã bắt đầu nói mớ rồi." Người trên giường lập tức hoảng sợ mà mở mắt ra. Nhìn thấy Hàn Sơ Lẫm vừa lên tiếng đang ngồi trên chiếc giường đối diện chơi game, mà lúc này Nhạn Nhung cũng lấy đi chiếc khăn lông đặt trên trán cậu.
Vừa nhìn thấy hai người kia, mặt Lý Nhược Thần không có chút máu nào cũng trở nên tái nhợt hơn, tay nắm lấy chăn mà hoảng hốt rúc sâu vào. Hàn Sơ Lẫm giương mắt nhìn dáng vẻ của cậu, cũng không quá cao hưng mà bắt chéo chân: "Sợ cái gì mà sợ chứ? Bộ không làm cậu thoải mái hả gì?"
Hắn hung tợn đánh lên giường một cái, lại nhớ đến việc hôm qua hắn cùng Nhạn Nhung thay nhau hành hạ tên rác rưởi này, hai bọn họ không biết đã làm bao nhiêu lần, khiến cho tên rác rưởi hôn mê, mà tiểu huyệt cũng được rót đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙. Chính là quá tay một chút, mà tên rác rưởi đã hôn mê một ngày một đêm.
Hắn vốn định mặc kệ tiếp tục thỏa mãn du͙© vọиɠ của mình, nhưng Nhạn nung lại nhắc nhở, đừng làm quá không chừng sẽ xảy ra án mạng. Hàn Sơ Lẫm suy nghĩ một chút, cảm thấy bạn mình nói cũng có lý, cũng nhớ đến việc nguồn tài nguyên có thể phục hồi, nếu như đem tên rác rưởi này làm đến chết thì sợ rằng sẽ không còn trò vui nữa.
Nhạn Nhung đem khăn lông đặt lên thành giường, hỏi: "Đói không?" Lý Nhược Thần suy nghĩ cả nửa ngày mới biết đây là đang hỏi mình, vẫn còn chưa kịp ngạc nhiên vì Nhạn Nhung quan tâm đến việc cậu sống chết, thì cậu đã nhanh chóng gật đầu một cái. Thật ra cậu vì đói mà tỉnh dậy, dạ dày không ngừng biểu tình đòi lương thực. Trải qua thống khổ dày vò sợ rằng bản thân chưa chết, nhưng mà có thể chết vì đói. Nhạn Nhung liền vứt cho cậu bánh mì chà bông mua trong căn tin trường học. Lý Nhược Thần cố gắng nhấc thân thể mệt mỏi của mình lên, xương khớp cũng cảm thấy đau nhức, hạ thể được sử dụng quá mức liền cảm thấy vừa sưng vừa đau, ngay cả xé bao bì bánh mì ra cũng rất khó khăn, phải dùng sức rất nhiều. Bánh mì vừa khô vừa mặn, cậu khó khăn nuốt xuống, Nhạn Nhung ở bên cạnh hệt như đang nhìn một con thú cưng, sau đó đưa cho cậu một ly nước. Đây là cái ly được trường học phát cho, Lý Nhược Thần ngoan ngoãn ngậm lấy, thấy trong nước có thứ gì đó hệt như cánh bướm màu trắng. "Hồ điệp gỗ, có thể giúp chữa đau họng." Nhạn Nhung ngắn gọn giải thích. Bọn họ...tại sao lại đột nhiên tốt bụng vậy chứ.
Dù sao cậu cũng không thể từ chối. Lý Nhược Thần dứt khoát uống nó, ban đầu cậu chỉ nhấp một ngụm nhỏ, sau đó liền trực tiếp uống một hơi cạn sạch, cổ họng khô khốc rốt cuộc cũng được uống nước rồi. Hàn Sơ Lẫm nghe thấy thanh âm uống nước của cậu, liền nhếch môi lên. Cho đến khi cậu ăn xong, Lý Nhược Thần mới thấy bản thân có chút về với nhân gian rồi. Dòng nước ấm áp chảy vào trong dạ dày cậu, khiến cậu có chút chóng mặt, thân thể cũng trở nên nóng rực. Sự ấm áp dần trở nên nóng hơn, hai mắt cũng trở nên tối sầm lại. Không biết từ lúc nào, Hàn Sơ Lẫm cũng không còn chơi game nữa, mà đi đến chỗ cậu. Chính cậu cũng không ý thức được, Lý Nhược Thần khó chịu cạ cạ lên chăn hai cái, cây gậy thịt cùng nữ huyệt cũng cảm thấy rất khó chịu, hô hấp trở nên nóng rực, đầu nhũ cũng theo đó mà cương cứng lên. "Um...a...um..." "Sao vậy?" Thanh âm của Nhạn Nhung lúc này cũng không giúp nhiệt độ trong người cậu hạ xuống. Hạ thể rất ngứa ngáy khiến cậu không cách nào nhịn được, Lý Nhược Thần nức nở đưa tay cạ cạ vào, xoa xoa lên nữ huyệt mấy cái, tay cậu đã ướt đẫm nước da^ʍ rồi, cái miệng nhỏ không ngừng co rút lại. Hàn Sơ Lẫm đã cứng đến mức phát đau, liền cởϊ qυầи mình mà vuốt ve mấy cái: "Sao vậy? Rối loạn rồi sao, tên rác rưởi chỉ mới ăn côn ŧᏂịŧ mà đã lưu luyến không thôi rồi sao."
Lý Nhược Thần lập tức thầm phản bác hắn, nhưng mà phút chốc cậu cảm giác thân thể đang phản bội mình. Thật sự bây giờ, cậu rất khó chịu...tại sao có thể như vậy chứ... Ánh mắt lạnh lùng của Nhạn Nhung rơi lên người cậu. Cậu cắn răng, không nghĩ rằng bản thân có thể lộ ra dáng vẻ dâʍ đãиɠ trước mặt hai người này. Nhưng mà tiểu huyệt thật sự rất ngứa ngáy, hệt như có hàng ngàn con kiến cắn vào nơi này vậy. Hàn Sơ Lẫm đối diện đang còn tự thủ da^ʍ, Lý Nhược Thần nhìn thấy côn ŧᏂịŧ to lớn phủ đầy gân xanh của hắn, cậu không khỏi nuốt nước bọt một cái. Thật là muốn ăn quá... Hàn Sơ Lẫm vén chănlên, thân thể tiếp xúc với khí lạnh khiến cậu bất giác run lên một cái, tiểu huyệt bị côn ŧᏂịŧ đánh lên hai cái, nước da^ʍ đã ồ ạt chảy ra ngoài. Lý Nhược Thần cũng không nhịn được mà nâng mông lên nghênh hợp, lại bị Nhạn Nhung giữ chặt không thể nhúc nhích. Côn ŧᏂịŧ lần nữa đánh lên nữ huyệt đói khát, khiến nơi này vốn chưa khôi phục hoàn toàn đã trở nên sưng đỏ, âʍ ѵậŧ sớm đã cứng lên cũng nhô ra ngoài, thân thể sảng khoái cùng cảm giác trống rỗng khiến ánh mắt cậu trở nên mơ hồ, môi khẽ nhếch lên. "Không phải rất sợ sao? Không phải là do chúng tôi cưỡиɠ ɠiαи cậu sao? Hả? Sao lại chảy nhiều nước vậy?" "Bây giờ không phải là đang câu dẫn người khác đó chứ? Giả bộ làm ra dáng vẻ quật cường làm cái gì, mau mau tự tách ra màu cầu xin đi, tôi sẽ suy nghĩ lại một chút."
Phần đầu nấm hung hăng chạm qua âʍ ѵậŧ, đã khiến lý trí của Lý Nhược Thần tan vỡ, cậu dùng hai tay tách cặp mông đầy đặn của mình ra, rơi lệ nói: "Cầu, cầu xin anh." Nước da^ʍ thấm ướt của âʍ ɦộ, lộ ra chiếc lỗ nhỏ xinh bên trong, Hàn Sơ Lẫm nắm lấy côn ŧᏂịŧ cắm vào, tiến thẳng vào nơi sâu nhất. Không biết Nhạn Nhung kiếm thuốc kí©ɧ ɖụ© này ở đây ra, nhưng mà rất hiệu quả. Bên trong quả thật so với lần trước thì ướt nóng hơn nhiều, mυ"ŧ chặt lấy côn ŧᏂịŧ của hắn không buông, hắn lập tức bóp chặt cổ của Lý Dược Thần mà điên cuồng cắm rút. Dưới tác dụng của hô hấp khó khăn, tiểu huyệt càng kẹp chặt hơn. Trên người cậu còn có những vết bầm tím, càng khiến cho người khác muốn bạo hành cậu hơn. "Tiếp tục tách mông ra, không cho phép buông tay." Hàn Sơ Lẫm hung hăng ra lệnh. "A ----" Cảm giác được thỏa mãn càng làm cho Lý Nhược Thần khóc nhiều hơn, cậu không ngừng uốn éo eo, chủ động tách cánh mông ra nghênh đón người kia dùng côn ŧᏂịŧ cắm vào bên trong, giọng nói vẫn chưa được khôi phục chỉ có thể khàn khàn rên lên. "Mẹ kiếp! Giọng tên này quả thật như con vịt, thật khó nghe, Nhạn Nhung, chặn miệng nó lại đi." Nhạn Nhung quỳ xuống bên đầu giường, đem côn ŧᏂịŧ đã sớm cứng lên nhét vào trong miệng Lý Nhược Thần, cũng hệt như hiểu ý nhau, mà hai người đồng tiết tấu rút cắm, nhiệt độ nóng ấm trong cổ họng khiến người kia cũng hết sức thoải mái.
"Um, a um...um..." Trong ký túc có một chiếc giường nhỏ, Lý Nhược Thần nghiêng đầu, cổ bị bóp chặt, miệng còn bị một côn ŧᏂịŧ nhét vào, chỉ có thể phát ra thanh âm nghẹn ngào, bên dưới cũng bị hành hạ, hoa huyệt sưng đỏ bị cắm đến mức chảy đầy nước da^ʍ. Đầu óc của cậu cũng bị thuốc khống chế, bị kɧoáı ©ảʍ lấp đầy, tựa như khiến cậu trở thành một con búp bê tìиɧ ɖu͙©. Cao triều cùng cảm giác không thở được lấp đầy thân thể cậu, nước miếng cũng theo khóe miệng mà chảy xuống. 8: Lý Nhược Thần đến lớp học, nhìn đồng hồ điện tử treo trên tường, cậu mới biết bản thân đã hai ngày không đến lớp.
Nghĩ đến số kiến thức bị mất, vết thương trên người hệt như đau hơn gấp bội. Thật ra là chiều hôm qua cậu đã muốn đến lớp học, nhưng mà vừa bước xuống giường chân đã trở nên mềm nhũn ra. Buổi sáng cậu phải khổ sở cầu khẩn Hàn Sơ Lẫm cùng Nhạn Nhung, hai người mới giữ bí mật chuyện cơ thể của cậu, vì vậy Lý Nhược Thần liền bị bọn họ hung hăng hành hạ một phen, trước khi đi, Hàn Sỡ Lẫm còn cuộn qυầи ɭóŧ bẩn nhét vào trong tiểu huyệt của cậu, chặn tϊиɧ ɖϊ©h͙ chảy ra ngoài.
Bây giờ lúc đi đường, lại ngồi xuống, thì chiếc qυầи ɭóŧ lập tức ma sát vào bên trong vách thịt, thật sự rất khó chịu. Trên bàn học có một đống bài thi, trong đó có mấy tờ hệt như đã bị người khác đạp lên, dấu chân đen xì được in lên đó.
Cuộc sống đầy rẫy sự thảm hại. Lý Nhược Thần cố gắng loại bỏ những tạp niệm, vùi đầu viết lên bài thi, bởi vì lúc này cổ họng cậu có chút không thoải mái, liền ho khan mấy tiếng, lại bị đám người kia liếc nhìn đầy khinh bỉ, cậu không còn cách nào khác chỉ có thể kìm nén sự đỏ mặt, cũng cố gắng để bản thân không ho quá nhiều.
Cậu còn phải kéo lê cái thân thể đầy thương đi học thể dục. "Nhạn Nhung, tên rác rưởi đó có thể mang thai không vậy?"
Hiếm thấy, Nhạn Nhung chìm vào suy tư, đáp lại lời của hắn: "Cậu ta không có kỳ kinh nguyệt, cũng không có trứng, nên sẽ không mang thai. Dù sao, cũng có thể thụ tinh nhân tạo được." Hàn Sơ Lẫm hầu như không đến lớp bao giờ, đa số chạy đi lông bông, bây giờ lại đứng trên sân trường phơi nắng, hắn nhấc chân tùy tiện đá vào một viên đá dưới đất, lặp lại: "Thụ tinh nhân tạo sao." hắn cười lạnh một tiếng, "Mẹ kiếp, đúng là biếи ŧɦái, tôi nói cậu biếи ŧɦái lại không ai tin."
Tiếp ➡