⬅ Trước Tiếp ➡
Bóng dáng của người đàn ông thẳng tắp, mặc áo khoác cài cả hàng nút màu xám đậm, giống như vừa bàn xong công việc, cả người tràn đầy sự cao quý và lạnh lẽo.
Đàn Mạt giật mình đến mức trái tim đột nhiên ngừng đập, nhưng khi trong đầu chậm rãi phản ứng ra không phải là người xấu, cô đã loạng choạng lùi ra sau, chân không đứng vững, bình hoa trong tay rơi xuống đất.
Mảnh sứ rơi vỡ đầy đất, văng đến bên chân cô.
Xong rồi, chuyện này mới mẹ nó đáng sợ…
Đàn Mạt đau đến ngã ngồi lên cầu thang, hít sâu một hơi lạnh, người đàn ông ở trước cửa nâng mắt nhìn qua phía cô, trong mắt mang theo sự lạnh lẽo của đêm mùa thụ
Một giây sau, người đàn ông nhìn cô, đi lên bậc thang.
Trong đầu cô vẫn còn đang choáng váng.
Cái quỷ gì thế này, sao người này lại vào đây…
Lúc cô hoàn hồn, Tạ Kỳ Thâm đã đi đến trước mặt cô, cúi người, giọng nói hơi lạnh “Chân có sao không?”
Đàn Mạt quẫn bách đứng dậy “Không sao, chỉ chảy chút máu…”
Chân cô vừa định bước qua mảnh vỡ sắc nhọn, thì cảm thấy giữa eo bị người ta ôm lấy, cả người bay lên cao.
Tạ Kỳ Thâm bế ngang cô lên.
Đi xuống cầu thang.
Đàn Mạt mở to mắt, đầu ngón tay níu chặt áo anh, tim đập nhanh như trống “Tạ Kỳ Thâm, anh…”
Tạ Kỳ Thâm bế cô xuống lầu, để cô ngồi lên bàn ăn trong phòng ăn, nhìn vết thương trên mu bàn chân cô một cái, lạnh giọng ra lệnh
“Ngồi đó.”
Sau đó anh đi lấy hộp đựng thuốc qua. Đàn Mạt nhìn người đàn ông trước mặt, vẻ mặt mờ mịt “Sao anh lại ở đây…”
“Đây là nhà của tôi.”
Tạ Kỳ Thâm nhìn cô “Em nói xem?”
Đàn Mạt ? Đây không phải là nhà của Đàn Viễn Chu sao?
Cô còn chưa kịp nói gì, cổ chân cô đã bị bàn tay anh nắm lấy, dòng điện tê dại mang theo hơi nóng lan truyền qua làn da trắng nõn của cô. Mặt cô vừa đỏ lên, nỗi đau rát bỗng chốc ập đến “Đau đau đau ”
Tạ Kỳ Thâm đang khử trùng cho cô, nhấc mí mắt lên nhìn cô một cái.
“Rất đau?”
Anh không hề xoa nhẹ hơn, tiếp tục tẩy rửa vết thương cho cô.
Đàn Mạt không ngừng kêu đau, tức đến nổi đỏ bừng cả mặt. Biết lòng dạ người này xấu xa đến mức nào, cô khóc không ra nước mắt, trách móc anh một cách ấu trĩ như trước đây
“Tạ Kỳ Thâm anh cố ý phải không, anh buông ra, anh còn không buông ra em sẽ không quan tâm đến anh nữa…”
Bàn tay đang nắm lấy cổ chân cô của Tạ Kỳ Thâm vẫn chưa buông ra.
Hai người dựa rất gần nhau, một bàn tay khác của anh để bên người cô, giống như đang nhốt cô ở trước người mình.
Tư thế quá mức mờ ám.
Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng ngời tràn vào nửa căn phòng mờ tối, nhiệt độ nóng bỏng trong lòng bàn tay anh tăng lên theo hơi thở giao hoà của hai người.
Người đàn ông rũ mắt nhìn cô, ánh mắt sáng rực
“Không quan tâm đến tôi?”
“Không phải tối nay em nói là không thân với tôi sao?”
Đàn Mạt nghe thấy lời nói của Tạ Kỳ Thâm, nhớ lại tối nay lúc ở nhà hàng, cô cố ý giữ khoảng cách với anh ở trước mặt người ngoài, đánh giá quan hệ giữa hai người là không thân.
Mà lúc này.
Sự thân mật và mờ ám không cách nào che giấu trong không khí.
Không biết tại sao, Đàn Mạt cảm thấy trong giọng điệu của anh có chút không hài lòng, nhưng lại dường như chỉ là ảo giác của cô.
Cô lúng túng khẽ giải thích “Em sợ nếu em nói chúng ta thân, lại phải giải thích một đống với bọn họ, rất phiền phức…”
“Vậy cũng là do tôi giải thích.” Tạ Kỳ Thâm nói.
Đàn Mạt bị câu nói này của anh chặn lại, suy nghĩ lại càng rối thành một cục. Mấy giây sau, cô cảm nhận được Tạ Kỳ Thâm đã buông tay ra, giọng nói anh khàn khàn “Bóp đau em rồi à?”
Cô không vui trách móc “Là đau muốn chết luôn đấy biết không?”
Anh xin lỗi cô, sau đó xé băng keo cá nhân ra, dán lên vết thương của cô, giọng nói khôi phục lại sự bình tĩnh
⬅ Trước Tiếp ➡