Kỷ Thư thấy cô thật bình tĩnh “Nhưng sao cậu không có chút phản ứng gì hết thế? Lúc đó cậu…”
Kỷ Thư muốn nói lại thôi. Đàn Mạt thu lại ánh mắt, ăn bánh, lẩm bẩm “Tớ cần phải có phản ứng gì chứ.”
Anh về nước cũng đâu liên quan gì đến cô.
“… Ôi, dù sao các cô tiểu thư của thành phố Lệ đều kích động đến điên rồi, có lẽ ai cũng muốn đu bám chút quan hệ với anh ấy. Nhưng tớ nghe nói bây giờ hình như Tạ Kỳ Thâm đang độc thân? Nhiều năm như vậy mà không hề có tin đồn nào, đời sống cá nhân rất sạch sẽ.”
Kỷ Thư nghĩ không thông “Cậu nói xem anh chàng này rốt cuộc làm sao vậy, người đẹp trai lại giàu có, căn bản không thiếu bất kỳ kiểu phụ nữ nào, sao lại không gần phụ nữ như vậy?”
Đàn Mạt khuấy đảo ly trà, nhẹ giọng khẽ nói “Chuyện này có gì mà nghĩ không thông chứ, không phải chỉ có hai nguyên nhân thôi sao.”
“Hửm?”
“Không gần phụ nữ, nói không chừng gần “đàn ông” thì sao.”
“Phụt, ý cậu nói anh ấy thích đàn ông sao?”
“Đúng vậy, hoặc có thể là phương diện nào đó của anh ấy không được cũng nên.” Đàn Mạt cắn bánh kem, gương mặt nhỏ lộ ra sự thương tiếc “Thực ra tớ cũng có thể hiểu, dù sao mỗi người đều có thứ mà mình tự ti, không muốn cho người ta tiếp xúc, có lẽ anh ấy vì giấu diếm chuyện này nên mới không dám yêu đương.”
Kỷ Thư đang uống nước, cười đến phun nước ra “Như vậy mà cậu cũng dám nói, không sợ người ta đánh cậu à?”
“Làm sao, nói anh ấy hai câu thì có sao chứ, dù sao anh ấy cũng đâu nghe…”
Đàn Mạt đang nói đùa quá trớn, một giọng nam trưởng thành lành lạnh truyền đến từ phía sau
“Đàn Mạt.”
Giọng nói đập một cái nặng nề vào màng nhĩ của cô.
Tên của cô bị giọng nói vừa quen thuộc lại xa lạ này gọi một cái, cô giật mình quay đầu, phát hiện ra sau lưng không biết từ lúc nào đã xuất hiện một người…
Ánh nắng mặt trời xuyên qua cây phong, khiến bóng dáng của anh loang lổ nhiều màụ
Gió thu thổi lá cây bay xuống, người đàn ông đang trước cửa tròn cổ kính phía trước.
Cơ thể anh cao lớn, mặc tây trang màu đen, áo sơ mi trắng gài nút kỹ lưỡng, đôi chân được bọc dưới lớp quần tây trang thon dài thẳng tắp, một tay bỏ vào túi, cổ tay áo lộ ra nửa bên mặt đồng hồ màu bạc, trên sống mũi cao thẳng là cặp kính gọng mảnh, khí chất nho nhã cấm dục.
Nhìn lên trên nữa.
Gương mặt thành thục cao quý đó đã hoàn toàn vén mở hồi ức trong đầu Đàn Mạt.
Giống như sương mù trong chùm ánh sáng rọi lên những hạt bụi bay trong không khí.
Tạ Kỳ Thâm hơi dựa lên cửa, ánh mắt lặng lẽ nhìn cô.
Trong phút chốc, bầu không khí đông cứng lại.
Đàn Mạt bị người mà cô đang chém gió gọi tên, lập tức bị doạ đến hồn bay phách tán, ngẩn ngơ nuốt bánh kem xuống
“… Hửm?”
Mi mắt Tạ Kỳ Thâm đen láy, mở miệng.
“Tôi nghe thấy rồi.”
Người đàn ông lười nhác nhấc mí mắt lên, ánh mắt đào hoa xuyên qua tròng kính có gọng màu vàng kim, khẽ cười hai tiếng, dùng giọng điệu nhàn nhạt bổ sung nửa câu sau
“Em nói lớn tiếng một chút nữa.”
“Tôi ở ngoài hành tinh cũng có thể nghe thấy.”
Đàn Mạt “…”
Mấy người Trần Ninh Ninh đều là những cô tiểu thư giàu có trong giới thượng lưu của thành phố Lệ, bọn họ đã sớm biết cậu cả của nhà họ Tạ là người thanh cao nhất.
Chỉ là bọn họ biết Tạ Kỳ Thâm trông thì dịu dàng lễ phép, thực ra đối xử với người ta lại lạnh nhạt xa cách đến tận xương tuỷ, không có người phụ nữ nào có thể đến gần anh.
Cho đến khi năm đó học cấp ba, có lần bọn họ đến nhà họ Đàn tìm Đàn Chi Uyển chơi, đã chạm mặt chàng trai đẹp như trời quang trăng sáng trong miệng người ta. Lúc đó anh đang lười biếng làm ổ trên sofa, nhìn Đàn Mạt nghe anh giảng bài cả nửa ngày vẫn ngẩn người không hiểu, anh bất lực cười một tiếng, mắt mày dịu dàng