⬅ Trước Tiếp ➡
“Anh ấy đẹp trai quá, nghe nói bây giờ vẫn còn đang độc thân đấy, tôi muốn nhờ bố tôi giúp tôi giật dây.”
“Ha ha ha ha lỡ như anh ta từ chối thì phải làm sao?”
“Nói không chừng có hy vọng đấy…”
Đàn Mạt đi lên tầng, mấy người nhìn cô, im bặt. Một người trong số đó mặc đồ Chanelồngây ra một lúc, nhướng mày lên
“Ôi, Uyển Uyển, em gái của cậu về rồi kìa.”
Ở sát bên phải sofa, Đàn Chi Uyển mặc sườn xám sang trọng, quay đầu nhìn về phía Đàn Mạt, giữa mày hiện lên chút cảm xúc “Về rồi à?”
Đàn Mạt hơi thu lại cảm xúc “Ừm, lấy vài bộ đồ mùa thụ”
Cô gái mặc đồ Chanel tên Trần Ninh Ninh, là bạn thân của Đàn Chi Uyển. Trần Ninh Ninh thấy vậy bèn cười với Đàn Mạt “Đàn Mạt, lâu rồi không gặp em, ngồi xuống ăn chút trái cây nhé?”
“Thôi, tôi còn có việc.”
“Ôi, sao chị thấy em cứ xa lạ như khách đến nhà thế? Nhìn thấy tụi chị căng thẳng vậy à?”
Đàn Mạt nhìn vào đôi mắt tràn đầy châm chọc của cô ta, lúm đồng tiền đột nhiên hơi cong, ngồi xuống ghế quý phi bên cạnh “Được thôi.”
Ngũ quan của Đàn Mạt trong sáng, làn da nõn nà, khó có che giấu được khí chất từ nhỏ đã được nâng niụ
Trông cũng thật giống con ruột của nhà họ Đàn.
Trần Ninh Ninh chỉ muốn khịa Đàn Mạt một chút, ai biết cô lại thật sự không khách sáo, thấy Đàn Mạt cầm trái dâu tây trên bàn lên, nở nụ cười rạng rỡ với cô ta “Chị Ninh Ninh, chị cũng ăn đi, tôi ngồi đây sẽ không quấy rầy mấy chị nói chuyện chứ?”
“…”
Khoé môi Trần Ninh Ninh co rút, cười “Sao có thể, đã lâu rồi không gặp em, nghe chị em nói gần đây em ở bên ngoài hả, có quen không?”
“Vẫn ổn.”
“Bây giờ em cũng trưởng thành rồi, đừng có ở lì trong nhà họ Đàn nữa, tự mình cũng có thể tự lập rồi.”
Trong lời nói của Trần Ninh Ninh tràn đầy ý châm chọc.
Đàn Mạt không nói gì, Trần Ninh Ninh nghĩ đến chủ đề mà vừa rồi mấy chị em đang nói “Đúng rồi, Đàn Mạt, hỏi em chuyện này… Trước đây có phải em quen biết với Tạ Kỳ Thâm không?”
Sóng mắt Đàn Mạt chuyển động, hơi ngẩn ra.
“Chị nghe chị em nói, lúc trước Tạ Kỳ Thâm đối xử với em rất tốt.” Trần Ninh Ninh cười cười “Chị đoán chắc hai người rất lâu không liên lạc rồi, chắc em vẫn chưa biết đúng không? Mấy hôm trước anh ấy về nước rồi.”
Cô gái khác ở bên cạnh cười phổ cập thông tin “Mấy năm nay Tạ Kỳ Thâm ở nước ngoài làm ăn lên như diều gặp gió, tài sản lên đến hàng trăm triệu, bây giờ trở về thành phố Lệ, địa vị cũng không còn như xưa nữa.”
“Đúng đó, bây giờ người ta đã không còn giống như trước nữa, rất nhiều cô gái muốn qua lại với anh ấy đều bị từ chối hết, người bình thường đừng hòng trèo cao.”
Trần Ninh Ninh dứt lời, nhìn về phía Đàn Mạt
“Em nói có đúng không, Đàn Mạt?”
Đàn Mạt đảo mắt, nhìn vào ánh mắt ẩn giấu ý cười trào phúng của cô ta. Đàn Chi Uyển ngồi bên cạnh cũng hơi giấu ý cười dưới đáy mắt.
Trần Ninh Ninh thấy Đàn Mạt có lẽ là tự ti đến không nói nên lời, ngạc nhiên cảm thán “Đàn Mạt, chắc sau khi Tạ Kỳ Thâm về nước chưa từng liên lạc với em đúng không? Có phải rất lâu rồi em không gặp anh ấy không?”
Đàn Mạt nghe thấy, điện thoại đột nhiên rung lên.
Màn hình sáng lên, Đàn Chi Uyển ngồi ở bên cạnh nhìn qua, quét mắt qua tin nhắn được gửi đến từ một dãy số lạ
Son môi của em rơi trên giường rồi.
Qua đây lấy.
Lời ít ý nhiều, mang theo phong cách thành thục lạnh nhạt.
Nhưng trong câu chữ dường như cất giấu chút mờ ám sâu xa.
Ý cười trên mặt Đàn Chi Uyển ngưng lại, tỏ vẻ nghi hoặc.
Người này là ai?
Đàn Mạt nhìn thấy tin nhắn Tạ Kỳ Thâm gửi đến, một giây sau lập tức ấn tắt màn hình, im lặng chạm vào ánh mắt của Đàn Chi Uyển, thấy cô ta chột dạ vội rời mắt đi.
⬅ Trước Tiếp ➡