Sao anh chỉ nhìn bóng lưng mà đã nhận ra cô thế?
Đàn Mạt chỉ đành xoay người lại, thấy Tạ Kỳ Thâm nói với bọn họ câu gì đó, sau đó trợ lý gật đầu rời đi.
Sau đó, mắt cô chạm vào ánh mắt liếc qua của người đàn ông, một giây sau anh cất bước đi về phía cô.
Khi đi đến trước mặt cô, bóng dáng cao lớn của anh chặn đường đi của cô, nhốt cơ thể nhỏ bé của cô lại.
Bóng đêm sâu thẳm, ánh sáng trong hành lang dài tối mờ.
Mấy giây sau, Đàn Mạt nghe thấy giọng của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu, mang theo hơi lạnh của màn đêm “Có ý gì?”
Đàn Mạt nâng đôi mắt mơ màng vì say, chạm vào mắt anh, bóng râm lướt qua sóng mũi cao thẳng của anh, mờ mờ ảo ảo, cấm dục lại trêu người.
Trong lúc luống cuống, giọng của Tạ Kỳ Thâm lại vang lên lần nữa
“Đàn Mạt.”
“Nói chuyện.”
Đàn Mạt không đi được, chỉ có thể nói ra sự thật “Em… có việc muốn nhờ anh giúp đỡ…”
Đàn Mạt cúi cái đầu đang say bí tỉ xuống, khóc không ra nước mắt mà cắn nhẹ đôi môi đỏ, nhẹ nhàng mở miệng, nói ra câu nói còn chưa kịp đi qua não đã thốt ra khỏi miệng “Chỉ là, chỉ là em vẫn chưa nghĩ ra nên lấy lòng anh như thế nào…”
Người cô xiêu vẹo, muốn dựa vào tường để tìm điểm chống đỡ, cánh tay cô đột nhiên bị nắm lấy, nghiêng về trước một chút, cô vô thức kéo ống tay áo tây trang của anh, đột nhiên đến gần anh.
Trong không gian phát ra âm thanh ma sát của vải, hơi thở của hai người xen lẫn giao nhau, như dây leo quấn quanh hai người, bầu không khí trở nên mập mờ.
Tạ Kỳ Thâm lấy thẻ phòng ra khỏi túi.
Cửa phòng bên cạnh tích một tiếng, mở ra.
Người đàn ông một tay dìu Đàn Mạt, rủ tầm mắt sâu như mực xuống, rơi lên cô gái nhỏ đang trong trạng thái say xỉn
“Ừm, vậy thì vào trong suy nghĩ cho kỹ.”
Cửa bị đóng lại.
Đàn Mạt bị Tạ Kỳ Thâm đưa vào phòng khách sạn.
Phòng tổng thống có diện tích rất lớn, bên ngoài cửa sổ sát đất rộng lớn, sắc trời màu xanh bạc có lác đác ánh sao, màn đêm với ánh đèn neon bao la như biển cả.
Đàn Mạt không ngờ cứ như vậy bị anh dẫn vào khu vực cuộc sống riêng tư nhất, lúc này, chất cồn đang khuấy đảo đầu cô đến vô cùng hỗn loạn.
Cô bối rối đứng ở trước mặt anh, vài giây sau, giọng nói hơi lạnh của người đàn ông vang lên bên tai cô
“Đàn Mạt.”
Đàn Mạt ngẩng đầu nhìn vào mắt anh.
Ánh mắt lạnh nhạt của Tạ Kỳ Thâm rơi lên người cô
“Hôm qua lúc mắng sau lưng tôi không phải rất hung dữ sao?”
“Sao bây giờ lại sợ tôi như vậy?”
“…”
Đàn Mạt chột dạ rời mắt đi “Đâu, đâu có.”
Một lúc lâu sau, Tạ Kỳ Thâm thấp giọng hỏi cô “Có thể đứng vững không?”
Cảm nhận được mình còn đang trong vòng tay anh, gương mặt của cô đỏ bừng lên.
“Có thể…”
Mấy giây sau, anh buông bàn tay đang dìu cô ra, lùi ra khỏi khoảng cách mập mờ.
Tạ Kỳ Thâm đi vào phòng khách, cởi áo vest ra, tiện tay để lên sofa, ngón tay với khớp xương thon dài rõ ràng mở hai cúc áo sơ mi ra, để lộ xương quai xanh trắng trẻo.
“Ngồi trước đi.”
Anh nhìn cô một cái.
Đàn Mạt như thở phào một hơi, nhẹ giọng đáp một tiếng. Tạ Kỳ Thâm xoay người đi vào phòng làm việc, điện thoại trong quần tây rung lên một cái, là tin nhắn do giám đốc Trương gửi đến
Kỳ Thâm, có muốn đến tiệc rượu một chút không? Cậu không biết có bao nhiêu người mong chờ được gặp cậu một lần đâu, tổng giám đốc Triệu của Khoa học công nghệ Linh Đô và cả tổng giám đốc Trần của Thuỵ An cũng đang ở đây, nói là muốn tìm cậu để bàn mối làm ăn lớn, xin cậu cho chút mặt mũi kìa
Bình thường lịch trình của anh rất kín, thời gian quý như vàng, ngày thường nhiều người muốn gặp mặt anh cũng khó.
Tạ Kỳ Thâm cởi đồng hồ đeo tay ra để lên bàn sách, tiện tay trả lời
Có việc rồi, không đi đâụ