Nhưng mà Trịnh Khiêm lại nhíu mày, không đồng ý nói, "Như vậy sao được Chung tổng khó khăn lắm mới đến thăm một chuyến, em làm nữ chủ nhân sao lại có thể không xuất hiện được, ít nhất thì cũng phải tới chào hỏi một câu cho phải phép chứ."
Nghe chồng mình nói vậy, Diệp Dao thực sự không còn cách nào để từ chối, đành phải đồng ý nói, "Vậy được rồi... Để em thay quần áo đã, anh cứ ra ngoài tiếp khách trước đi."
Ở bên ngoài, người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách lại rất bình tĩnh. Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, đánh giá căn hộ nhỏ khoảng mấy chục mét vuông này một lượt.
Diện tích khá nhỏ, nhưng mà đối với người làm công ăn lương mà nói đã là không tồi. Hai phòng ngủ một phòng khách, phòng bếp được tu sửa từ một góc của phòng khách, nhìn vừa thông thoáng lại vừa sạch sẽ.
Không khó để nhìn ra chủ nhân của ngôi nhà đã dành rất nhiều tâm huyết để chăm chút cho nơi ở của mình. Mỗi một vật dụng đều được lựa chọn rất cẩn thận, phối hợp lại với nhau mang đến cảm giác giản dị lại ấm áp. Đúng là tiêu chuẩn của một gia đình nhỏ đúng nghĩa.
Trên bàn trà trong phòng khách có đặt một chiếc bình trong suốt, bên trong cắm mấy nhánh hoa huệ màu trắng tinh khiết, vừa đẹp mắt lại vừa toả ra mùi hương thơm ngát mê hoặc lòng người.
Chỉ cần nhìn qua cũng biết là nơi này luôn được dọn dẹp sạch sẽ, mỗi góc đều không dính một hạt bụi. Mặt trời còn chưa lặn, ánh sáng từ bên ngoài cửa sổ tràn vào khiến căn phòng trở nên lấp lánh.
Trong căn nhà này, mỗi một nơi đều lộ ra dáng vẻ sinh hoạt êm đềm ấm áp. Chung Diệc Nhiên vừa nhìn, trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh vừa thấy khi nãy.
Hai năm không gặp, người phụ nữ dường như không chút thay đổi, gương mặt thanh tú vẫn trẻ trung y như cũ, nhưng dáng người dưới lớp áo ngủ mềm mại lại trở nên đầy đặn quyến rũ hơn trước.
Nếu trước kia cô là nụ hoa mới hé, thì bây giờ đã là một đoá hoa nở rộ vô cùng kiều diễm.
Diệp Dao chưa bao giờ cảm thấy chỉ ăn một bữa cơm thôi cũng gian nan đến vậy.
Ngoài lần đầu tiên chủ động chào hỏi ra, lúc sau người phụ nữ chỉ trầm mặc cúi đầu ăn cơm, không nói thêm lời nào, cũng không dám ngầng đầu lên nhìn người đàn ông kia.
Chung Diệc Nhiên ngồi trên ghế, thần thái tự nhiên giống như hắn mới là chủ nhân của nơi này. Căn phòng nhỏ không thể che khuất được khí tràng cường đại và bề ngoài cao quý của hắn.
Trịnh Khiêm lấy ra chai rượu quý nhất trong nhà, mang cốc ra cùng cấp trên uống rượu trò chuyện. Diệp Dao biết người đàn ông kia từ ăn mặc ở đều yêu cầu rất cao, vậy mà lúc này hắn lại như không có việc gì cười nói chuyện với chồng cô, không hề có một chút chê bai hay không hài lòng nào.
Diệp Dao ngơ ngẩn nghĩ, cô không bao giờ có thể tưởng tượng có một ngày lại nhìn thấy Chung Diệc Nhiên trong căn phòng nhỏ tầm thường của cô.
Rượu quá ba tuần, người đàn ông giống như vô ý đưa mắt lướt qua đỉnh đầu đang cúi gằm của người phụ nữ. Hắn cười tủm tỉm khen ngợi nói, "Trưởng phòng Trịnh đúng là có phúc khí, tay nghề của phu nhân rất không tồi."