Nàng vội vàng chạy đến bên đường mòn, khi Lý Trọng Tuấn sắp đến thì quỳ xuống, nói: "Điện hạ vạn phúc."
Lý Trọng Tuấn không thèm để ý đến, lướt nhanh qua nàng, chỉ có vạt áo gấm cọ nhẹ qua gò má nàng. Có rất nhiều người đang nhìn, Tuy Tuy nghẹn thở, Lý Trọng Tuấn lại dừng bước, híp mắt, nghiêng đầu liếc nàng.
Tuy Tuy chớp mắt mấy cái: "Điện hạ.."
Bỗng nhiên chàng đi trở lại, túm lấy nàng đi về phía cửa viện.
"Ối, người làm gì thế.."
Nàng hoảng sợ, cánh tay bị kéo đến đau nhức, suýt chút nữa ngã xuống đất. Lý Trọng Tuấn dứt khoát bế nàng, khiêng lên vai.
Đầu Tuy Tuy chốc xuống, toàn bộ thế giới như đảo ngược. Nàng thật sự bị dọa sợ, không biết vì sao nhưng hạ nhân đều xem điện hạ là "say rượu nổi hứng", ngầm hiểu mà cúi đầu đi theo phía sau.
Chờ Lý Trọng Tuấn vào phòng trên, thì lẳng lặng đóng cửa lại, không theo vào.
Lửa trong phòng đã nhóm, rèm cửa buông xuống, phòng ấm áp, thơm ngát ngay khi vừa bước vào. Nhưng Tuy Tuy choáng váng, chỉ cảm thấy nước canh trong dạ dày trào lên, khó chịu vô cùng.
"Điện hạ! Điện hạ!" Nàng nhỏ giọng kêu: "Ta muốn nôn!"
"Câm miệng!" Lý Trọng Tuấn quát nàng.
Lý Trọng Tuấn ném nàng lên lồng xông khói một cái rầm. Tuy Tuy vỗ ngực thở dốc, lấy lại tinh thần, chỉ thấy Lý Trọng Tuấn đã ngồi dưới gầm giường đối diện.
Giường của Vương gia không giống với người bình thường, bục cao hơn một bậc, thông với ba bốn bậc thang, phủ địa y xanh biếc. Chàng hờ hững dựa vào bậc thềm, lấy một lá thư từ trong tay áo ra.
Tuy Tuy lập tức hiểu ra.
Dù Lý Trọng Tuấn không nói, nhưng nàng đã sớm nhìn ra được. Những hạ nhân theo chàng đến Tây Bắc, vừa để hầu hạ, cũng vừa để giám sát. Bởi vậy, nếu Lý Trọng Tuấn xem cái gì riêng tư, cũng chỉ có thể lấy nàng làm vỏ bọc để tìm lý do đuổi người khác ra ngoài.
Tuy Tuy cũng không biết những lá thư này là ai đưa cho Lý Trọng Tuấn, vì dù sao mỗi lần chàng xem xong đều có biểu cảm rất nghiêm trọng. Lúc này cũng không ngoại lệ, Lý Trọng Tuấn xem xong thì xụ mặt, kẹp thư vào giữa ngón tay, tới gần chân đèn thiêu hủy nó.
Ngọn lửa nuốt trọn mảnh giấy, ngọn đèn rung lên. Chàng nhắm mắt một lát rồi mở ra, ánh sáng nhàn nhạt chiếu vào đáy mắt, mà nơi đó lại giống như đóng băng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Chẳng phải hôm nay chàng song hỷ lâm môn sao?
Có thể về nhà lại có thể cưới thê tử, bốn chuyện lớn nhất đời người đã có được hai, cớ sao lại có thâm thù đại hận như vậy chứ?
Quên đi.. Tuy Tuy cũng chưa từng thấy chàng cười thật lòng được mấy lần.
Tục ngữ có câu "quân tử không đứng dưới chân tường đổ", Tuy Tuy dự cảm hôm nay có chuyện bất lợi, cho nên chạy trốn càng sớm càng tốt.
Không ngờ rằng lúc này, Lý Trọng Tuấn cũng nhìn qua.
Chàng tùy ý ngồi dưới đất, hờ hững nhìn Tuy Tuy một hồi, bỗng nhiên cười một tiếng.
"Lại đây." Chàng lười biếng mở miệng.
Tuy Tuy bị tiếng cười làm cho ngây người, nhưng vẫn tiến lại gần.
"Đêm hôm khuya khoắt, tìm ta có chuyện gì?"