Đã là người hai mươi tuổi rồi mà vẫn không phân rõ nặng nhẹ, tuyên dâm ngay trước mặt quan đưa tin của Trường An, cuối cùng còn phải để lão quản gia đứng ra giải quyết hậu quả.
Hai người dây dưa một lúc, cuối cùng sứ giả vẫn cầm xấp ngân phiếu kia đi.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên hắn ta nhận tiền của phủ Ngụy Vương, một khi chuyện này bắt đầu, hai bên đều sẽ bị kiềm chế nên cũng khó từ chối, cũng may Ngụy Vương không nên thân, mà bây giờ Thái tử chết rồi, Đông cung trống chỗ, các quan lại quý tộc đều nhìn chằm chằm muốn đề cử hoàng tử dưới trướng mình, không ai để ý đến chàng.
Nói chuyện xấu của chàng từ mười phần thành bảy phần cũng không phải chuyện lớn gì.
Thời tiết tháng mười, Lương Châu đã trở lạnh, sứ giả đội mũ vỏ dưa, sửa sang lại lớp lông trên tay áo, khịt mũi một cái rồi leo lên xe ngựa.
Là một đêm trăng quạnh quẽ.
Ánh trăng chiếu xuống nền gạch xám xịt của hành lang tựa như kết một lớp sương mỏng, vừa ẩm ướt vừa trơn trượt, tiếng vó ngựa lộc cộc nghe rất xa xôi, cũng rất tịch mịch.
Bếp lò vẫn còn đang cháy.
Lý Trọng Tuấn vén rèm lụa lên, khinh thường cười lạnh một tiếng.
Chàng dựa vào thành giường, thân trên để trần, chỉ khoác một chiếc áo bào mỏng có hoa văn đám mây màu xanh lam đậm, y phục tuột xuống một nửa, để lộ một mảng da thịt trắng như tuyết, tóc đen xoăn dài xõa xuống che khuất lồng ngực gầy nhưng khỏe khoắn, càng làm nổi bật khuôn mặt trong sạch không tì vết kia, mũi cao tuấn tú, đôi mắt vừa đậm vừa sáng.
Nhưng vẻ mặt lại u ám, so với dáng vẻ phóng đãng vừa rồi tưởng chừng như hai người khác nhau.
Tuy Tuy không còn ở trong ngực chàng mà chuyển sang ngồi ở cuối giường xa xa, ở trên là áo lót bằng lụa màu trắng, bên dưới là tiết khố trắng bằng lụa, nàng ăn mặc rất chỉnh tề nhưng vì làn da quá trắng nên gần như hòa làm một thể, không nhìn kỹ còn tưởng nàng đang trần truồng.
Nàng chống cằm liếc nhìn Lý Trọng Tuấn, cười hì hì nói: "Điện hạ."
Lý Trọng Tuấn liếc tới.
Bốn mắt nhìn nhau, chàng nhíu mày.
Tuy Tuy tính sổ với chàng: "Ờm, lần trước uống rượu với mấy tên hoàn khố chơi chung với điện hạ ấy, ta uống hạ gục cả đám bọn họ, điện hạ đã hứa sẽ cho ta một cây trâm ngọc trai, lần này diễn một màn xuân cung giả.. Thuật ngữ trong nghề của bọn ta gọi là cảnh nóng, phải thêm tiền! Cứ thêm một cây trâm vàng là được rồi, không được lấy đồ mạ vàng để lừa ta đâu đấy."
Chàng chỉ bực mình nhìn sang chỗ khác, không để ý tới nàng.
Nhưng nàng biết chàng đã đồng ý.
Thật ra chàng rất ghét nàng, nàng cũng biết điều này.
"Đa tạ điện hạ ban thưởng." Nhưng Tuy Tuy cũng không để bụng, cúi lạy ở trên giường một cái, sau đó khoác áo bước xuống giường, xỏ giày rồi rót một chén trà đến, vui rạo rực nói: "Mời điện hạ dùng trà."
Lý Trọng Tuấn cầm chén trà kia ở trong tay, ngừng một lát mới đột nhiên nổi cáu, chuyển tay rồi quăng nó xuống đất, tuy không ném về phía Tuy Tuy nhưng cũng khiến nàng giật nảy mình vội vàng tránh ra, nhìn thấy sứ trắng văng khắp nơi, nước trà hắt lên trên bình phong dệt kim, một bức tranh hoa mai đẹp đẽ đã trở nên loang lổ.
"Ra ngoài." Chàng quay mặt đi, giọng nói khàn khàn.