Kim Bình Ái Sắc
Chương 23
⬅ Trước Tiếp ➡

Có nhận ra hoặc quen biết gì với người gọi đó không?
Tây Môn Khánh đáp
Hình như người đó là Võ Tòng, người đã đánh chết mãnh hổ tại núi Cảnh Dương ngày trước.
Thích hòa thượng gật gù
Nếu vậy thì nghe bần tăng giải mộng đây.
Nói xong đọc bốn câu thơ
Một lần tin gió mấy lần hoa, Chỉ rõ họ người, không nói ngoa.
Sau lúc sen vàng tay đã hái, Uyên ương gặp gỡ chẳng đâu xa.
Tây Môn Khánh nghe xong ngạc nhiên nói
Tôi quả không quen biết với người họ Phan #1 nào cả, mà cũng không hẹn ước nhân duyên với người nào họ Phan. Thích hòa thượng bảo
Đó là thiên cơ, bần tăng chỉ có thể nói vậy mà thôi.
Nói xong lại quay ra giường mà ngủ. Tây Môn Khánh đành theo vị tăng trụ trì trở ra phòng khách.
Uống trà xong, Tây Môn Khánh để lại ít bạc rồi cưỡi lừa trở về nhà. Về tới nhà, Đại An Nhi ra đón, Tây Môn Khánh hỏi
Ta đi vắng, có ai tới không?
Đại An Nhi đáp.
Có Ứng nhị gia tới, đang ngồi chồ tại phòng khách.
Tây Môn Khánh vội bước thẳng vào phòng khách. Ứng Bá Tước đứng dậy nói
Đại ca mới về.
Tây Môn Khánh bảo
Nhị đệ xui ta tới chùa Vĩnh Phúc để nhở đoán mộng, nhưng lão sư họ Thích chỉ làm ta bực mình mà thôi.
Ứng Bá Tước vội hỏi
Sao vậy?
Tây Môn Khánh kể lại đầu đuôi, từ thái độ khinh đời đến ngôn ngữ ngạo mạn của Thích hòa thượng, rồi đưa cho ứng Bá Tước xem bốn câu thơ đoán mộng chép trên giấy. Ứng Bá Tước xem kỹ bốn câu thơ rồi nói
Bốn câu đoán mộng này kể cũng không phải là khó hiểụ Mỗi lời mỗi chữ đều rõ rằng, cứ theo đó thì tương lai đại ca sẽ có một vị tẩu tẩu họ Phan, đây chính là chuyện uyên ương tốt đẹp. Còn hai chữ "sen vàng", tức kim liên, thì ta thường có câu "tam thốn kim liên", tức là sau đó đại ca sinh được những đứa con đẹp đẽ đáng yêụ Lúc đó thì bọn đệ sẽ được uống rượu mừng...
Đang nói thì thấy Đại An Nhi vào thưa
Có Tạ đại gia tới.
Tây Môn Khánh và Ứng Bá Tước cùng đứng dậy chào hỏi. Tạ Hy Đại an tọa. Tây Môn Khánh hỏi
Sao tới trễ vậy?
Tạ Hy Đại đáp
Tại hồi nãy còn mắc ngồi uống trà với một người bạn ở nhà của nàng Phan Tiểu Hồng trong ngõ Trường Xuân, nên bây giờ mới tới được.
Ứng Bá Tước hỏi ngay
Có phải Phan Tiểu đồng mà đôi bàn chân nhỏ xíu phải không?
Tạ Hy Đại đáp.
Phải đó, bàn chân nàng nhỏ lắm. không quá ba tấc. Mà nhị ca hỏi làm gì vậy?
Ứng Bá Tước bèn thuật lại đầu đuôi việc Tây Môn Khánh nghe đoán mộng. Tạ Hy Đại nghe xong nói
Nàng Phan Tiểu Hồng này đúng là họ Phan, lại có nhan sắc cá lặn nhạn sa, khó người bì kịp. Hay là bây giờ anh em mình tới đó chiêm ngưỡng sắc đẹp của nàng, thưởng thức thú vui tưởng cũng không hại gì.
Tây Môn Khánh bảo
Bây giờ cũng trưa rồi, mình ăn cơm đã rồi đi cũng không muộn.
Bèn quay lại gọi Đại An Nhi, bảo dọn cơm rượụ Một lát sau, cơm no rượu say, ba người kéo nhau tới hẻm Trường Xuân...


⬅ Trước Tiếp ➡