Rất nhanh đôi mắt sáng của nam nhân càng trở nên nặng nề, dứt khoát mở huyệt nhỏ của nàng ra, ngón tay không kìm được phủ lên xoa nhẹ phần thịt mềm mại như cánh hoa của nàng. Khi những ngón tay mang theo vết chai mỏng chạm đến phần thịt quyến rũ kia, nam nhân không khỏi kinh ngạc trước sự mềm mại và mảnh mai của nàng, thậm chí trong lòng còn hơi nổi lên gợn sóng.
"Ách ~ Đại thiếu gia ~ A ha ~" Nàng khẽ rên rỉ mềm nhũn, mỹ nhân vốn còn đang vì nam nhân tùy tiện bóp rồi chơi đùa nhũ hoa của mình mà mơ hồ cảm thấy đau đớn thì lúc này nàng lại cảm thấy một trận tê dại giữa chân, nửa người dưới chậm rãi dâng lên một trận khoái cảm khác thường khiến nàng muốn ngừng mà không được: “Đại thiếu gia a ưm ~ ”
Vì vậy lúc này tiếng rên rỉ vừa mềm mại vừa phóng đãng của Tiết Mị truyền từ phòng ngủ của Thẩm đại thiếu gia khiến Liễu Chi đứng bên ngoài cũng không nhịn được mà xấu hổ đỏ mặt. Nàng ấy đang muốn nhón chân lên nhìn kĩ vào cửa sổ nhưng không ngờ lại bị người vỗ vai, quay đầu nhìn thì thấy Đào Chi - người bên cạnh phu nhân nên không khỏi cảm thấy sợ bóng sợ gió.
"Như thế nào rồi?" Tuy rằng Đào Chi vừa mới tới nhưng ở cửa tròn cũng đã nghe thấy những tiếng rên quyến rũ, phóng đãng không dứt kia nên hiển nhiên đã hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra nhưng nàng ta vẫn không nhịn được mà đi tới xác nhận một chút. Dù sao từ trước tới nay Đại thiếu gia vẫn luôn không gần nữ sắc, cũng chưa bao giờ chạm vào những nữ nhân mà phu nhân tặng cho hắn.
"Ngươi nghe xem... Chẳng trách là do Từ ma ma chăm sóc dạy dỗ, âm thanh kia khiến cả ta nghe cũng thấy tê dại..." Nàng ấy lôi kéo Đào Chi nhỏ giọng thầm thì nói chuyện, Liễu Chi vừa len lén ghé vào tai nàng ta nói vài câu, vừa nhỏ giọng nói: “Nghe nói mùi thơm của Tiết cô nương là có từ trong bụng mẫu thân, nếu ra mồ hôi thì lúc tắm rửa hay sinh hoạt vợ chồng thì mùi sẽ càng nồng hơn. Trời ơi, hình như ta ngửi thấy được mùi đó...”
Đào Chi nghe vậy, nàng ta cố ý véo ngắt cánh tay của nàng ấy, nhẹ giọng nói: "Là do miệng ngươi nói thôi chứ hương gì mà lại không thơm, đứng đắn mới dùng tốt..." Nói xong, Đào Chi cũng không nhịn được mà len lén nhìn trộm bóng dáng cao ngất phản chiếu của Đại thiếu gia. Bởi vì đến gần hơn một chút nên nàng ta tựa hồ thật sự ngửi thấy được một hương thơm ngọt ngào quyến rũ, không phải rất nồng nàn, thậm chí còn không nồng bằng lúc trước khi hầu hạ Tiết Mị tắm rửa nhưng cũng vô cùng rõ ràng. Nghĩ đến lúc này cũng đã cắm vào rồi, nét mặt nàng ấy không khỏi lộ ra nụ cười châm biếm, lại nhàn nhạt nói: “Ngươi coi chừng tiếp đi, rất biết hầu hạ như thế này, ta quay về chỗ phu nhân.”
Liễu Chi vội vàng gật đầu, lại len lén liếc mắt nhìn cửa sổ, cũng không biết xấu hổ nhìn nhiều hơn nữa, lại đi xem các bà tử đã chuẩn bị nước hoa đề phòng như thế nào. Dù sao Đại thiếu gia và Tiết cô nương đều là lần đầu nên sẽ tốn nhiều công sức rửa sạch hơn.
Lúc này trong màn lụa đỏ mỏng, tiếng rên rỉ của Tiết Mị vẫn không ngừng phát ra, nghe tiếng rên mềm mại quyến rũ đó, Thẩm Quân Kiền chỉ cảm thấy trái tim đập có hơi nhanh, bụng dưới căng lên, chỉ chốc lát sau nửa người dưới lại nóng bừng đến mức trực tiếp dựng cao lên. Hắn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn không thôi ửng hồng của người dưới thân, hô hấp của nam nhân có hơi nặng nề, suýt nữa đã không kìm chế được. Chẳng qua hắn vẫn đưa ngón tay thăm dò vào bên trong huyệt mềm của mỹ nhân.
"A ha ~ Đau ~ Đau ~" Tuy nam nhân chỉ dùng ngón đâm vào bên trong mà thôi nhưng huyệt xinh đẹp mềm mại kia đã bao giờ trải qua việc này đâu. Nam nhân chỉ mới đi sâu vào một chút mà Tiết Mị đã không chịu được rơi lệ: “Đại thiếu gia huhu ~ ”
Tiểu thiếu gia: ԅ(¯ ㅂ ¯ԅ) Tránh ra, tránh ra, không được cản ta!
Ngón tay đại thiếu gia: | ू•ૅω•́)ᵎᵎᵎ : Ngươi không được để sắc đẹp mê hoặc, ta tới trước dò tìm xem mấy thứ nguy hiểm!