Tiếp ➡
Đêm đã về khuya nhưng trong Bích Lạc Viện của phủ trạch Thẩm gia lại có một ánh đèn đuốc sáng trưng cực kỳ ngoại lệ, chỉ có điều phòng ngủ của Đại thiếu gia Thẩm gia vẫn im ắng như cũ. Dưới nến đỏ lay động, một tiểu mỹ nhân có dáng người vừa nhỏ xinh vừa lả lướt mê hoặc đang căng thẳng ngồi trên chiếc giường Bạt Bộ được trải đệm mới tinh. Tiểu mỹ nhân đó trông rất non nớt nhưng đôi mắt hạnh kia lại quyến rũ như là sao trời, cái miệng nhỏ được thoa một lớp son mỏng thì khẽ mím lại thật giống một kiều thiếp đang giận dỗi ai oán vậy, thật sự khiến người ta trông thấy mà thương rồi bị nàng câu mất tâm hồn.
“Tiết cô nương, nếu ngài thấy mệt thì cứ nghỉ ngơi trước đi…” Nha hoàn Liễu Chi cũng đã chờ ở sau gian ngoài một lúc lâu nên mới tiến vào trong nói như vậy. Người sống ở Bích Lạc Viện chính là Đại thiếu gia Thẩm gia - Thẩm Quân Kiền, vị gia này rất kỳ quặc, không thích có nữ tử hầu hạ bên cạnh, vì thế trong viện lúc này chỉ có hai cô nương trẻ tuổi là nàng ấy và Tiết cô nương, còn lại chính là gã sai vặt và bà tử. Hôm nay là ngày nạp thiếp, đáng lẽ Đại thiếu gia phải về từ sớm nhưng hắn lại không hề xuất hiện. Thật ra đây đã là lần nạp thiếp thứ ba mà chủ mẫu Thẩm gia sắp xếp cho Đại thiếu gia nhưng hai lần trước còn chưa đến nửa đêm, những người kia đã bị hắn đuổi đi rồi, thế nên việc tối nay hắn vẫn chưa tới cũng không biết là tốt hay xấu, do đó Liễu Chi chỉ đành để Tiết cô nương đi ngủ trước, còn mình thì tiếp tục đến dưới hành lang tính toán sau vậy.
“Ồ… Được…” Giờ khắc này, cũng không rõ mỹ nhân kia đang vui vẻ hay là mất mát nhiều hơn một chút, nàng chỉ gật gật đầu, nàng nghĩ sẽ đứng dậy tháo trâm cài xuống rồi lại nằm xuống giường nhưng không ngờ sau khi Liễu Chi gỡ tóc giúp nàng xong thì lại đỡ nàng đến chiếc trường kỷ ở phòng trong: “Ngài tạm chấp nhận một chút trước nhé…” Liễu Chi nói xong, liếc trộm ra bên ngoài một cái rồi ghé vào bên tai Tiết Mị: “Tính tình của Đại thiếu gia chúng ta rất kỳ quái, ta sợ ngài ấy thấy ngài ngủ trên giường mình thì sẽ không vui…”
Tiết Mị nghe thấy vậy thì càng chắc chắn vị Đại thiếu gia Thẩm gia kia là một chủ nhân không dễ chọc nên cũng không khỏi có chút lo sợ nhưng chẳng ngờ được, đúng lúc này cửa lại bị mở ra, một nam tử anh tuấn có vóc dáng cực kỳ cao lớn, khí chất trong trẻo lạnh lùng chợt đi vào. Liễu Chi đã ngây dại ở Thẩm gia lâu như vậy, đương nhiên cũng biết người tới chính là Đại thiếu gia, vì thế nàng ấy vội vàng kéo Tiết Mị cùng cúi người hành lễ.
Thật ra nửa tháng trước, Tiết Mị cũng từng gặp Đại thiếu gia ở chỗ của Đại phu nhân Thẩm gia rồi, chỉ là từ nhỏ nàng đã lớn lên bên cạnh mẫu thân, không có phụ thân chỉ bảo, sau lại bị gửi nuôi trong nhà cô mẫu, đến bây giờ thì bị bán đến Thẩm gia làm thiếp thất cho người ta nên từ trước đến giờ nàng vẫn luôn rất nhát gan, cũng không dám phá vỡ quy củ, chính vì thế bất kể là lúc ấy hay hiện tại, nàng đều sợ hãi cúi thấp đầu xuống, không dám nhìn hắn mà Liễu Chi thấy nàng như vậy thì trái tim cũng lạnh đi hơn phân nửa… Xem ra lần này lại bị đuổi ra rồi.
Nhưng không ngờ hắn chỉ nhàn nhạt xua xua tay với Liễu Chi ý bảo nàng ấy lui xuống rồi đi tới trước mặt Tiết Mị. Liễu Chi thấy thế thì rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, liếc mắt nhìn trộm Tiết Mị một cái rồi đi ra ngoài, sau đó nàng ấy nghĩ đến chuyện phải đi dặn dò các bà tử chuẩn bị nước!
“Ngươi họ Tiết đúng không?” Tuy hắn không đuổi nàng ra ngoài nhưng trông dáng vẻ thì cũng không định chạm vào nàng, đôi mắt phượng kia đầy vẻ trong trẻo lạnh lùng, hắn cực kỳ khinh miệt nhìn thiếp thất mà kế mẫu đưa đến này, tính ra thì đây đã là nữ nhân thứ năm mà bà ta đưa cho hắn rồi, bốn người trước đó hắn chỉ nhìn thoáng qua đã nghĩ cách đuổi đi luôn, hắn và kế mẫu oán hận chồng chất đã lâu nên sao hắn có thể nhận người của bà ta được? Nhưng vào lúc nàng xuất hiện, hắn lại đột nhiên vứt bỏ ý nghĩ đó đi. Bởi vì trên cổ nàng có một nốt ruồi son ư? Hay là do đôi mắt to tròn sợ hãi, trông như vô tội bị bắt nạt kia của nàng, rất giống người đó trong trí nhớ của mình? Hắn nghĩ đến đây, ánh mắt cũng không khỏi càng tối tăm hơn, ngón tay cũng không tự chủ được mà nhẹ nhàng vân vê nốt ruồi son trên cổ nàng.
“Ách~ Đại, Đại thiếu gia~” Không phải phu nhân nói Đại thiếu gia rất khó tính ư? Nhưng tại sao giờ lại như vậy? Tiểu mỹ nhân chưa từng tiếp xúc với ngoại nam có vẻ hơi sợ hãi mà run lên khe khẽ, nàng căng thẳng nắm lấy ống tay áo của mình, rụt rè yếu ớt gọi người nam nhân đó.
“Sao thế? Không biết cách hầu hạ nam nhân à?” Hắn thấy nàng nhút nhát như vậy thì không khỏi cười nhạo, lại hơi tàn nhẫn nắm lấy chiếc cằm thon của nàng: “Không phải Đại phu nhân của các ngươi rất giỏi dạy dỗ nữ nhân à? Tại sao lại đưa một kẻ ngu xuẩn thế này đến đây vậy?” Đương nhiên mấy người trước đó cũng quá thông minh, thông minh đến mức khiến hắn lười chẳng muốn xem, đã trực tiếp đuổi đi luôn nhưng không biết người này sẽ dùng con đường gì để quyến rũ hắn đây, giả vờ ngây thơ thuần khiết ư?
-
Mị Mị Tử: ( •̥́ ˍ •̀ू ) Hu hu hu, Đại thiếu gia, ta thật sự ngây thơ thuần khiết mà! Thật đấy!
Đại thiếu gia: | ू•ૅω•́)ᵎᵎᵎ Câm miệng!
Tiếp ➡