Từ lúc sinh ra, Thẩm Hoài Việt vốn đã nhạy bén hơn người khác nên anh nhanh chóng hiểu rõ những ẩn ý đằng sau lời nói của Lâm Nhược Lan, anh cũng hiểu rõ ý đồ trong lòng người cháu trai của anh. Năm đó, khi Hoàn Tâm được nhà họ Thẩm nhận nuôi, người vui mừng nhất chính là cái người được cả nhà nâng niu trong lòng bàn tay, được yêu thương chiều chuộng ngay từ nhỏ cho đến lúc lớn Cháu trai đích tôn của nhà họ Thẩm. Năm năm trước thằng nhóc đó vui mừng nhiều hơn là vì nó có bạn mới cùng chơi với nó. Năm năm sau, có lẽ thằng nhóc đã nảy sinh một vài suy nghĩ khác.
Hoàn Tâm chỉ kém Tiêu Nhiên một tuổi, hai đứa lại trải qua thời kỳ trưởng thành cùng nhau, có thể nói là một nửa thanh mai trúc mã nên có xảy ra phản ứng hóa học cũng là điều cực kỳ bình thường. Nhưng trong lòng Thẩm Hoài Việt lại sinh ra sự ghét bỏ khó hiểu, đến mức anh chả hiểu nổi sự ghét bỏ này từ đâu mà ra. Ngay cả bản thân anh cũng không tìm được manh mối gì.
“Anh trai muốn con tham gia vào kỳ thi đại học với anh ấy, đăng ký vào cùng một trường đại học, anh ấy thật biết cách bắt nạt con. Con sẽ không cho anh ấy được như ý đâụ” Có lẽ Diệp Hoàn Tâm là người duy nhất trong nhà họ Thẩm không biết ý đồ của Thẩm Tiêu Nhiên, biểu hiện trong chuyện này của cô cũng rất rõ.
Mặc dù anh không biết những lời này của Hoàn Tâm có phải thật lòng hay không, hoặc đây vẫn chỉ là lời nói cho vui miệng. Nhưng tóm lại, những lời này khiến Thẩm Hoài Việt phá lệ cảm thấy rất dễ chịu và thích ý.
“Đứa nhỏ ngốc này, có người luôn ở bên cạnh con thì con sẽ được người ta chăm sóc bất kỳ lúc nào, thế còn không tốt à? Hơn nữa, Tiêu Nhiên còn học ở trường top năm danh giá, ở đấy cũng có nhiều chuyên ngành tốt. Nói thế nào thì đây chắc chắn là lựa chọn hàng đầu của con mới đúng.” Nghe ra ẩn ý của Lâm Nhược Lan, rõ ràng bà đã lầm tưởng lời nói của Hoàn Tâm là thật rồi.
“Chỗ anh Nhiên học cách nhà xa quá, con sẽ nhớ ba và mẹ.” Diệp Hoàn Tâm uống xong ngụm cháo đậu cuối cùng, cô buông thìa xuống rồi kéo tay mẹ cô và làm nũng.