⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Mẫn Huyên vẫn hơi do dự. Lúc này, Diệp Hoàn Tâm vừa mới lên lầu, thống nhất xong thời gian hẹn với luật sư Thẩm bận trăm công ngàn việc. Thấy thời gian còn lại càng lúc càng ít, cô vội vàng gọi điện thoại thúc giục “Bây giờ các cậu đi đến đâu rồi?” Sắp đến giờ cao điểm tan tầm buổi chiều, lúc trước con đường này có tiếng hay kẹt xe, nếu không khéo bọn Mẫn Huyên đến không đúng giờ thì có thể hỏng bét hết.
Mẫn Huyên vẫn không thể nào tập trung lực chú ý được, cuối cùng Tôn Duyệt Phỉ phải nghe điện thoại “Bọn tớ đã tới dưới lầu rồi, đi lên ngay bây giờ. Mẫn Huyên đang lo lắng về vấn đề phí luật sư, cậu nghĩ xem có cách nào giải quyết tốt nhất không?”
Lúc này, nghe được ba chữ phí luật sư, Diệp Hoàn Tâm mới nhớ tới còn việc quan trọng như lửa sém lông mày cần giải quyết. Cô cũng biết tình hình kinh tế của gia đình Mẫn Huyên, hơn nữa có đôi khi cô bạn này cũng rất bướng bỉnh. Mọi người gom góp tiền giúp cô ấy chỉ sợ cô ấy không nhận, không bằng trực tiếp giải quyết ngay từ đầụ
Nghĩ đến đây, Diệp Hoàn Tâm gần như không do dự, chạy như bay tới trước cửa văn phòng luật sư Thẩm, giơ tay lên gõ “cốc cốc cốc”.
Đáng thương cho chị Dana ở phòng thư ký, đi đôi giày cao gót bảy centimet, thật sự đuổi không kịp cô, gọi cô lại cũng không được. Rốt cuộc ai cho cô bé mượn lá gan này, chưa chờ chị thông báo đã trực tiếp đi vào gõ cửa. Nếu không cẩn thận gặp đúng lúc tâm trạng luật sư Thẩm không tốt, chắc chắn sẽ bị mắng rất thê thảm.
Giờ này luật sư Thẩm đang xem một phần tài liệu tiếng Anh dài đến bảy trang. Do tài liệu có quá nhiều danh từ chuyên nghiệp nên làm anh phải nhíu mày liên tục, tình trạng như vậy tất nhiên không thể trông cậy vào việc anh có tâm trạng tốt được “Ai đang ở bên ngoài?”
Giọng nói không kiên nhẫn này không thể dùng từ lạnh lùng để hình dung, mà phải nói là lạnh dưới không độ cũng không quá chút nào.
“Chú Tư, là cháu ạ.” Diệp Hoàn Tâm cũng cảm giác được không khí bên trong có vẻ không ổn, tiếng nói cũng nhút nhát hơn.
Mặc dù tiếng cô nói không lớn, cũng không đủ mạnh mẽ, nhưng vẫn làm Dana tinh tường nghe được một từ chú Tư.
À, thì ra cô bé và luật sư có quan hệ này, thảo nào nhiều lần phá lệ vì cô ta.
Mọi vật trên thế gian đều hỗ trợ hoặc khống chế lẫn nhau, con người cũng giống như vậy.
Không may, Diệp Hoàn Tâm đúng là khắc tinh trong số mệnh của Thẩm Hoài Việt. Một giây trước, anh còn dùng giọng điệu lạnh dưới không độ, sau khi anh biết là cô gọi thì muốn giận cũng không giận được nữa.
Không chỉ anh không tức giận được mà còn vội vàng giành ra thời gian bận rộn của mình chạy tới mở cửa cho cô “Không phải đã nói chờ chú ở phòng khách lúc năm giờ sao, còn điều gì chưa hiểu nữa?”
“Việc đó…… Cháu muốn hỏi một chút, ở đây chú thu phí luật sư như thế nào ạ.” Theo kinh nghiệm xem phim nhiều năm của bạn học Diệp, đa số luật sư nổi tiếng sẽ thu phí theo giờ. Hơn nữa luật sư càng nổi tiếng thì thu phí càng cao, có khi lương đạt tới năm con số cũng không có gì lạ. Chú Tư nhà cô cũng thuộc đẳng cấp này, rất có thể chú ấy cũng là một trong số đó. Nếu đúng như vậy, Mẫn Huyên có nghĩ cách như thế nào cũng không được rồi.
“Vấn đề này để thân chủ chú ý, có quan hệ gì với cháu sao?” Tâm trạng phiền muộn của luật sư Thẩm đã hoàn toàn biến mất, thậm chí gần như có thể nhìn thấy khóe miệng của anh hơi nhếch lên ý cười xấu xa.
⬅ Trước Tiếp ➡