Khi ba người vội vàng đến nhà họ Tô thì thình lình phát hiện cửa lớn đang mở, ở trước cửa vẫn còn có sợi dây bảo hộ màu vàng của cảnh sát vẫn chưa được tháo bỏ. Ba người vượt qua sợi dây bảo hộ màu vàng của cảnh sát đi vào xem, có thể nhìn thấy rõ ràng vệt máu còn sót lại trên sàn nhà.
Mọi thứ trước mắt đều nói cho ba người một sự thật Nhà họ Tô thực sự đã xảy ra chuyện rất tồi tệ.
May mắn thay, Tô Mẫn Huyên người bạn thân của bọn họ không phải là nạn nhân. Nhưng mà nhìn thấy vẻ mặt đờ đẫn của cô ta, thật sự không có cách nào tưởng tượng được sự cố xảy ra ở nhà đã khiến cô ta sốc lớn như thế nào.
Tô Mẫn Huyên nhìn thấy ba người bạn thân đều đến, áp lực đã lâu cuối cùng cũng bùng nổ “Phỉ Phỉ, ba của bạn làm cảnh sát phải không, bạn làm ơn cứu lấy mẹ mình.”
Diệp Hoàn Tâm cẩn thận nhanh chóng rót một ly nước đưa cho cô ta “Trước tiên cậu đừng kích động, từ từ nói.”
Tô Mẫn Huyên gần như khóc lóc thảm thiết mà kể lại “tai nạn thảm khốc” đã xảy ra ở trong nhà của cô bắt đầu từ tối ngày hôm qua đến sáng ngày hôm nay.
Người ba dượng uống rượu say nửa đêm lén vào phòng của Mẫn Huyên có ý đồ cưỡng hiếp cô. Sau khi mẹ Tô phát hiện thì liều mạng ngăn cản, trong lúc hoảng loạn đã lỡ tay giết chết người ba dượng không bằng cầm thú này. Nhưng những điều này đều được con trai của người ba dượng tận mắt nhìn thấy, tiếp theo đó là báo cảnh sát. Bởi vì nhân chứng vật chứng đều có nên sau khi cảnh sát đến đã nhanh chóng đưa mẹ Tô đi.
Nói cách khác, chuyện xảy ra ở trong nhà của Tô Mẫn Huyên là một vụ giết người có đủ động cơ và nhân chứng. Cho dù là mưu sát hay ngộ sát thì điều không thể chối cãi được, quả thực có một mạng người đã kết thúc ở trong tay của mẹ Tô.
“Tớ có thể đi tìm ba tớ để sắp xếp cho cậu mau chóng được vào thăm hỏi, nhưng mà tớ cảm thấy bây giờ mẹ cậu cần nhất là một người luật sư, hơn nữa còn là một luật sư nổi tiếng cực kỳ giỏi.” Bởi vì tính cách ngay thẳng và cương quyết nên trong lúc quan trọng thì Tôn Duyệt Phỉ càng bình tĩnh.
Mà lúc cô nhắc đến mấy chữ “luật sư cực kỳ tài giỏi” thì Diệp Hoàn Tâm và Từ Khả Doanh gần như cùng lúc bật thốt lên…
“Chú tư của cậụ”
“Chú tư của tớ.”
Sau khi gật đầu với Khả Doanh thì Diệp Hoàn Tâm nhanh chóng cầm lấy túi xách của mình rồi chuẩn bị ra ngoài “Tớ sẽ đi tìm chú ấy, có tin tức sẽ liên lạc với mọi người ngay.”
Diệp Hoàn Tâm vội vàng rời đi, lần này đến lượt Tô Mẫn Huyên và Tôn Duyệt Phỉ cùng đồng thanh hỏi “Chú tư của Diệp Hoàn Tâm là chuyện như thế nào?”
“Các cậu còn không biết sao, ba nuôi của Hoàn Tâm còn có một người em trai tên là Thẩm Hoài Việt, đứng thứ tư trong nhà họ Thẩm, là một luật sư rất giỏi và gần đây mới trở về từ nước Mỹ. Nghe Hoàn Tâm nói, thành phố C có một văn phòng luật sư nổi tiếng nhất chính là do chú tư của cậu ấy và bạn của chú ấy cùng nhau mở. Thứ sáu tuần trước tớ và Hoàn Tâm còn cùng nhau đi nghe bài giảng của chú ấy ở trường Đại Học Luật C. Chú ấy thật sự là người rất giỏi, tin tưởng chú ấy sẽ có cách giải quyết.” Theo miêu tả của Mẫn Huyên thì dường như vụ án này còn khó hơn so với những ví dụ mà chú tư của Hoàn Tâm đã giảng ở trường, nhưng Từ Khả Doanh vẫn tin tưởng vào sự thông minh của thần tượng mình.
“Chỉ hy vọng như thế.” Cọng rơm cứu mạng cuối cùng này rốt cuộc cũng làm cho Tô Mẫn Huyên đã gần như trên đà suy sụp từ từ thả lỏng, vẻ mặt cũng dần dần bình tĩnh trở lại.
Tuy nhiên, bây giờ nhà họ Tô đã không thích hợp để cho một mình Mẫn Huyên ở lại, cuối cùng Tôn Duyệt Phỉ trực tiếp đưa cô ta trở về nhà của mình.