⬅ Trước Tiếp ➡
“Không phải ư? Không phải là được, ha ha, đúng là cháu đa nghi quá lại tự suy nghĩ lung tung. Không có việc gì ạ, vấn đề điện thoại đã được giải quyết xong. Nếu chú có việc thì chú mau đi đi, cháu tự bắt xe về nhà là được ạ.” Lúc này cô cố gắng nở một nụ cười vui vẻ để che đi sự xấu hổ muốn tìm một cái lỗ nào đó để chui xuống của mình.
“Trả lời câu hỏi của chú đã.” Ngoài dự kiến, người nào đó lại dùng khí thế đứng đắn và nghiêm túc của một luật sư.
“Cái đó… Ý cháu là ban nãy cháu có nói chú rất trưởng thành nhưng không có ý nói chú già đâu, chỉ là cháu cảm thấy cháu với chú cách nhau mười mấy tuổi cho nên…” Nói đến đây, Diệp Hoàn Tâm bỗng không nói nữa, bởi vì cô chợt nhận ra lời giải thích này của cô giống như càng nói càng khẳng định sự nghi ngờ kia.
Nhìn biểu cảm của cô nhóc nào đó vừa hoảng hốt vừa hơi nghiêm túc, Thẩm Hoài Việt cũng không tính hù dọa cô nữa “Những lời cháu nói đều đúng, chú làm gì có lý do để tức giận khi đây là sự thật đúng không?’
“Cho nên cháu mới nói là cháu đa nghi quá, chú không để bụng là được.” Diệp Hoàn Tâm vẫn tươi cười trả lời như cũ nhưng so với khóc còn khó coi hơn.
“Yên tâm đi, cháu không thích đàn ông trưởng thành, chú cũng không có hứng thú với một con nhóc vừa mới thành niên đâụ Chỗ này gọi xe không tiện, chú tiện đường đưa cháu đến tòa nhà chú làm, đến lúc đó chú gọi xe cho cháụ” Chẳng ai có thể biết trước được sẽ có chuyện gì xảy ra vào ngày mai hay trong tương lai cả. Cho dù là chỉ số thông minh cao, tầm nhìn xa hơn người bình thường như Thẩm Hoài Việt cũng không ngoại lệ. Đối với con nhóc vừa mới thành niên không có hứng thú? Ha, sau này sẽ có người tự vả mặt mình thôi.
“A.” Cả hai người đều không phải là gu của nhau, có lẽ Diệp Hoàn Tâm nên cảm thấy an tâm mới đúng. Nhưng sự thật là sau khi cô nghe anh nói xong câu ‘đối với con nhóc vừa mới thành niên không có hứng thú’ kia, cô lại có loại cảm giác bị ghét bỏ. Tiếp theo cô nhớ lại giấc mơ tối hôm qua rất nhanh, trong lòng cô càng tin tưởng rằng giấc mơ luôn trái ngược với thực tế.
Tòa nhà làm việc của luật sư Thẩm ở trung tâm thành phố, mỗi một miếng đất ở đây đều là tấc đất tấc vàng và mọi thứ ở đây luôn bận rộn và nhộn nhịp. Sau khi xuống xe, Diệp Hoàn Tâm nhìn thoáng qua các tòa nhà chọc trời san sát nhau ở xung quanh mình, cô lại càng cảm thấy bản thân mình quá nhỏ bé và non nớt. Mặc dù cô đã thành niên, hơn nữa rất nhanh cô sẽ trở thành sinh viên nhưng dường như khoảng cách chân chính bước vào xã hội còn cả một con đường dài để đi.
Thẩm Hoài Việt có rất nhiều khách hàng. Ngay khi anh vừa đỗ xe lại thì ngay lập tức anh nhận được một cuộc gọi điện thoại đến từ phía khách hàng, còn Diệp Hoàn Tâm ở bên cạnh chăm chú xem anh ung dung giải quyết những vấn đề chuyên môn đầy phức tạp. Nhìn một chút, ánh mắt cô bất giác lộ ra mấy phần si mê và ngưỡng mộ.
Cuối cùng vẫn là Thẩm Hoài Việt cúp điện thoại rồi anh búng lên trán cô một cái mới khiến cô khôi phục lại tinh thần, cô nói “Sao cơ, cháu xuống xe trước ạ, hẹn gặp lại.”
“Ban nãy cháu đang chăm chú nhìn cái gì thế?” Si mê hay ngưỡng mộ cũng được, ở vị trí của Thẩm Hoài Việt, chuyện được một cô nhóc mười tám tuổi dùng kiểu ánh mắt chăm chú nhìn mình khiến anh có cảm giác cực kỳ vinh hạnh.
⬅ Trước Tiếp ➡