“Cậu á? Học Law pháp luật ?”. Diệp Hoàn Tâm vừa kinh ngạc vừa cảm thấy buồn cười. Cô kinh ngạc bởi vì cảm thấy tính cách Khả Doanh thật sự không thích hợp nghiêm túc học pháp luật chuyên nghiệp như thế; còn buồn cười, tất nhiên là cô nghĩ đến biểu hiện si mê ra mặt của người nào đó vừa rồi ở lớp học.
Khả Doanh nhỏ hơn cô nửa tuổi, phải thêm sáu tháng cuối năm nữa mới đủ mười tám tuổi. Nhưng theo cô biết, chú Tư đã ba mươi tuổi rồi, cô bạn này cũng không sợ tuổi tác có sự chênh lệch khác nhau nhiều như thế.
“Tại sao lại không thể? Đại học C rất phổ thông, điểm chuẩn chắc sẽ không cao quá. Hơn nữa, năm nay đề thi đại học cũng không khó, chắc không có vấn đề gì đâụ” Bạn học Từ Khả Doanh biết mình không học giỏi xuất sắc như Hoàn Tâm, nhưng đối với thành tích của mình thì cô ấy rất tin tưởng vào kết quả thi đại học.
“Không phải tớ lo lắng cậu không đủ điểm, nhưng mà tớ nhìn qua cảm thấy cậu không giống như người có hứng thú với loại hình pháp luật cứng nhắc này” Diệp Hoàn Tâm vừa nói ra một câu ‘cứng nhắc’ này, thì không chỉ hai ba người nằm không cũng trúng đạn, mà còn bao gồm tất cả các bạn trong lớp và giảng viên thỉnh giảng nói hơn một giờ sinh động như thật kia.
Nhưng thật không khéo vào lúc này, có một người trong đó đã đứng ở ngay phía sau cách cô ba mét.
Tuy rằng từ cứng nhắc nghe chói tai một chút, nhưng người này lại không có ý định đi lên trước để tranh luận.
“Cậu nói vậy là không đúng, có giảng viên nam thần cao lớn đẹp trai như vậy, vừa có sắc lại vừa có tài. Mỗi tháng hai lần tự mình tới giảng bài, pháp luật chuyên nghiệp cứng nhắc cũng sẽ trở nên rất thú vị.” Bây giờ bạn học Từ đang cao hứng, riêng hai chữ cứng nhắc cũng không đủ để làm cô ấy yên lặng rút lui.
“Cậu có triển vọng một chút được không, chỉ vì có giảng viên nam thần đẹp trai giống ngôi sao điện ảnh đến thỉnh giảng, mà cậu lại nhất thời xúc động quyết định ghi nguyện vọng một là vào trường đại học luật C. Cậu đừng quyết định qua loa như thế có được không.” Tuy nói bây giờ cũng có một số sinh viên tốt nghiệp không làm đúng chuyên ngành. Nhưng vấn đề chọn trường đại học và chọn chuyên ngành cuối cùng sẽ quyết định tương lai bốn năm học đại học có thật sự hài lòng, vui vẻ hay không. Tại sao lại có thể quyết định chỉ vì một giảng viên thỉnh giảng được.
Nghe được từ ‘triển vọng’, người nào đó đang ‘lén lút’ đi theo phía sau rốt cuộc không đứng yên được “Chỉ có người cứng nhắc mới lựa chọn học luật, em nghe luận điệu vớ vẩn không căn cứ này từ đâu vậy?”
Diệp Hoàn Tâm cũng không quay đầu lại ngay để xác nhận lời nói nghi ngờ lạnh lùng ở phía saụ Nhưng giọng nói quen thuộc đã đủ để cho cô biết người vừa tới là ai. Không biết tại sao cô lại xui xẻo như thế, cố tình bị chú nghe được. Bằng các loại biểu hiện uy quyền không buông tha người khác của chú ấy vừa rồi ở trên lớp học, chắc chắn lát nữa lại bị dạy bảo rất thê thảm.
Mặc kệ, nếu đã làm thì phải làm đến cùng, cô ngoan ngoãn xin lỗi trước rồi lại nói “Thật xin lỗi thầy, em chỉ nói đại vậy thôi, em cũng không có ý dùng một cây sào làm lật cả một thuyền người.”
“Vừa rồi em nói, đăng ký nguyện vọng vào đại học luật bởi vì giảng viên thỉnh giảng rất ưu tú là cách làm rất không có triển vọng là chuyện như thế nào?” Xem ra, vị giảng viên thỉnh giảng này quyết tâm muốn giảng lại bài học trên giảng đường sau khi tan học.
Không xong rồi, rõ ràng luật sư cao lớn, lạnh lùng vậy mà tâm tư lại nhỏ mọn hơn đầu kim, phải làm sao mới tốt bây giờ đây.