Chỉ có điều, từ lúc điện thoại rơi xuống đất, người nào đó vẫn luôn cúi đầu xuống, duy trì dáng vẻ đà điểu ‘không có mặt mũi nhìn người’, không những rụt đầu rụt cổ lại mà còn theo bản năng nấp ở sau lưng những bạn học ngồi đằng trước và cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại của bản thân.
Bài giảng này sẽ diễn ra suốt một tiếng rưỡi, nếu cô định duy trì tư thế đà điểu này, không phải là ‘mệt chết’ à.
Thẩm Hoài Việt nhìn cô như vậy, không chỉ anh cảm thấy khó xử mà Từ Khả Doanh đang ngồi ở bên cạnh cô cũng chất đầy câu hỏi ‘Mặc dù thầy này có hơi nghiêm khắc nhưng trông thầy ấy cũng không có ý muốn truy cứu xem ai không phải là sinh viên trường luật mà, tại sao người nào đó lại cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại của bản thân vậy?’
Điều đáng tiếc là mặc dù Khả Doanh có rất nhiều câu hỏi nhưng cô lại không dám mở miệng đòi câu trả lời từ đối phương, thầy giáo lạnh lùng kia vừa nói ra những lời nghiêm khắc khiến cô cũng không dám đùa với lửa.
Tiếng chuông vào học vang lên, không khí trong lớp học càng căng thẳng hơn. Lúc này, cả cơ thể của bạn học Diệp đã được che lấp chỉ còn mỗi phần đỉnh đầu là có thể nhìn thấy.
Tất nhiên đây không phải là những thứ mà Thẩm Hoài Việt muốn thấy cho nên sau khi chính thức bắt đầu vào bài giảng, anh rất nhanh đưa ra một câu hỏi “Nếu đương sự của bạn là một nghi phạm bị buộc tội giết người thì việc đầu tiên bạn phải làm là gì?”
Đối với đại đa số sinh viên chính quy học ở trường đại học luật thì câu hỏi này cũng không tính là khó, hơn nữa cũng không nhất thiết phải có đáp án chính xác, cho nên rất nhanh đã có người xung phong giơ tay.
Đáng tiếc là bạn sinh viên có gương mặt chuẩn học sinh giỏi lại không được thầy Thẩm ‘ưu ái’.
“Mời bạn học ngồi ở vị trí thứ tư, hàng ghế số sáu từ phía bên trái đứng lên trả lời.”
Diệp Hoàn Tâm biết bản thân ngồi ở hàng thứ sáu nhưng vì đầu óc cô có hơi loạn nên cô không nhanh chóng nhận ra người bị điểm danh chính là mình.
Cuối cùng, vẫn là Từ Khả Doanh mạo hiểm bản thân có thể bị đuổi ra khỏi phòng học mà kéo một góc áo nhỏ của con bạn mình ở phía bên dưới bàn học rồi lại hạ thấp giọng như tiếng muỗi kêu để nhắc nhở “Thầy giáo đang gọi cậu kìa.”
Theo lời nhắc nhở của Khả Doanh, Diệp Hoàn Tâm mới biết hóa ra cô là người ngồi vị trí thứ tư từ trái qua.
Sau khi phản ứng lại, cô nhanh chóng nhận ra mục tiêu đã bại lộ, ban nãy cô cố gắng rụt cổ và cẩn thận đều là tốn công vô ích rồi.
Bị thầy giáo điểm danh, ngay lập tức cô trở thành tâm điểm chú ý của mọi người. Dưới tình huống như vậy, đến cả cơ hội muốn chạy trốn cô cũng không có.
Trên phương diện về mặt pháp luật, Diệp Hoàn Tâm dốt đặc cán mai nhưng cô lại xem không ít chương trình và phim ảnh liên quan đến luật ở trên TV nên ít nhiều cũng có một chút kiến thức. Cô không quan tâm liệu bản thân có thể trả lời vừa lòng thầy giáo không nhưng ít nhất cô phải đứng lên và cho thầy một câu trả lời “Em nghĩ trước tiên cần phải làm cho đương sự nói ra toàn bộ chân tướng sự thật, đương sự bằng lòng thẳng thắn thì cũng là một kiểu tín nhiệm dành cho người luật sư biện hộ.”
Thẩm Hoài Việt đặc biệt gọi Diệp Hoàn Tâm trả lời câu hỏi chỉ vì anh muốn ‘tóm gọn’ cô để cô không cần phải tự che giấu cẩn thận nữa, nhưng anh không ngờ rằng cô nhóc này lại cho anh một niềm vui bất ngờ như vậy.
Đúng là không có một đáp án chuẩn nào cho câu hỏi này nhưng câu trả lời của Diệp Hoàn Tâm chắc chắn là câu trả lời gần khớp với câu trả lời chuẩn ở trong đầu anh.