Chương 3
thân chỉ biết ham ăn chờ chết này hoàn toàn không có tác dụng.
Truyện được đăng ở .
Khương Lộ Dao cũng nghĩ không thông, sao mấy cái phương pháp dùng để giúp phụ nổi danh trong tiểu thuyết mà nàng từng đọc ở hiện đại, lại không dùng được?
Trước khi nàng xuyên đến, Khương Thừa Nghĩa là cái dạng gì, ba năm sau, vẫn là cái dạng ấy, không hề tiến bộ...
Cũng không thể nói hắn không có tiến bộ, tiến bộ duy nhất của hắn chính là đem phiền phức mà thê nhi gặp phải ném cho nữ nhi tài giỏi...Khương Lộ Dao Dạy dỗ phụ thân không được, mẫu thân Thẩm thị xuất thân không cao, lại còn đặc biệt yêu thích bạc.
Huynh trưởng lại là tên ăn chơi trác táng khó dạy...Vì vậy Khương Lộ Dao bỏ luôn kế hoạch cải tạo chi thứ hai, chỉ còn ý nghĩ duy nhất là dốc lòng hưởng thụ phú quý.
Chỉ chờ Vĩnh Ninh hầu bệnh chết, tranh giành tước vị cũng kết thúc, các phòng phân gia xong, chi thứ hai sẽ mang theo phần tài sản của mình rời khỏi hầu phủ.
Đối mặt với phụ huynh không biết phấn đấu, nương mười phần keo kiệt, Khương Lộ Dao chỉ cầu có thể khiến chi thứ hai rời xa phân tranh, làm một nhân vật quần chúng qua đường.
Ôi...
Ôi...
Ôi...
Khương Lộ Dao thở dài, thở dài, tiếp tục thở dài, dù gì tước vị cũng không dính dáng đến chi thứ hai.
Cho nên Khương Lộ Dao rất ít lượn lờ trước mặt tổ mẫu, đối với chuyện tam tiểu thư, tứ tiểu thư có thể ở bên cạnh tổ mẫu, Khương Lộ Dao cũng không hâm mộ chút nào.
Lão phu nhân nhìn thì ôn tồn, hòa ái nhưng thực ra chính là một lão bà khó hầu hạ.
Triệu vương điện hạ có nói gì không?
Ta nghe ca ca nói, không phải nhị vương tử con thứ hai của vương gia của Triệu vương phủ rất thân thiết với hắn sao?
Trước mắt, Khương Lộ Dao cần phải đem Khương Mân Cẩn từ trong đại lao Triệu vương phủ ra ngoài Triệu vương là nhị hoàng tử của đương kim Văn đế, vì hắn do cung nữ sở sinh, cho nên sớm được phong làm Triệu vương, rời xa cuộc chiến đế vị.
Từ hoàng hậu vào năm bốn mươi tuổi mới lão ngọc sinh châu, sinh hạ hoàng tử, cho nên năm nay thái tử chỉ mới mười tám tuổi.
Còn lại hoàng trưởng tử, tam hoàng tử, tứ hoàng tử đã sớm thành gia lập nghiệp, nhi tử của bọn họ có tuổi tác cũng không thua kém thái tử bao nhiêụ Đối với bọn họ mà nói, tuy thái tử chiếm cứ vị trí, nhưng bọn họ đã sớm gây dựng thế lực.
Các vị hoàng tử còn chưa phong tước, vì ngôi vị hoàng đế mà phấn đấu bao nhiêu năm nay, sẽ không cam tâm Ở Đại Minh triều một khi hoàng tử bị phong vương, sẽ không còn cơ hội tranh giành vương vị.
Cũng không biết có phải Văn đế sợ thái tử thân thể suy yếu sớm thệ, cho nên tới tận bây giờ còn chưa đem các vị hoàng tử còn lại phong vương.
Mạt Lị trả lời Nhị thiếu gia nói...
Nô tỳ cũng không dám tin.
Khương Lộ Dao cẩn thận suy nghĩ, cũng đúng, nếu huynh trưởng có hảo hữu là nhị vương tử thì sẽ không đến mức kéo bè đánh nhau với Triệu vương...
Nhưng mà Triệu vương cũng quá trung nhị đi, nếu không sao hắn có thể ở chỗ phong nguyệt lầu xanh ẩu đả với một thiếu niên chỉ vì tranh giành tình nhân?
Đánh nhau gây sự?
Chẳng lẽ toàn bộ những người đứng hàng đệ nhị cá tính đều là trung nhị?
Yul bệnh trung nhị còn được gọi là "hội chứng tuổi dậy thì", "hội chứng tuổi teen" hay "hoang tưởng tuổi đậy thì".
Ý nghĩa tự hiểu nhá Người còn phải nghĩ cách cứu thiếu gia ra Mạt Lị thấy Khương Lộ Dao đã nguôi