⬅ Trước Tiếp ➡
"cháu đi đâu vậy?" Nam nhân hỏi, liền thấy bộ dạng Tiêu Nguyên giống như nhặt được xương thịt Husky, hắn đắc ý ra mặt 
"ông chủ, cháu đi tiễn em gái nhỏ của cháu! sư phụ vừa cho cháu nhận em gái mà, thật đáng yêu!"
Hắn lại giơ tay, từ trong túi móc ra túi thơm mà Cố Vân Niệm tặng: “sư phụ xem này, cái này là quà gặp mặt của em gái tặng cho cháu, là chính tay em ấy làm, thật lợi hại!”
Người đàn ông nhìn Tiêu Nguyên với cái nhìn thiểu năng trí tuệ, liếc một cái, chỉ có những người anh em cùng lớn lên từ nhỏ với hắn mới biết, thậm chí cha của anh ấy cũng không rõ, Tiêu Nguyên là một người dễ thương, khó gặp người dễ thương như thế.
Sau khi vào sân sau, liền thấy lão Dược đang ngồi ở sân sau với quản gia, phơi nắng, uống trà. 
Nhìn thấy hai người, lão Dược giơ tay ra hiệu: “tiểu tử Thần, lại đây nhìn xem!” 
“Lão Dược!” tiểu tử Thần vẫn là gọi một cách cung kính, sau đó ngồi xuống chiếc ghế nhỏ đối diện lão Dược , giơ tay đặt lên bàn.
Với dáng người cao lớn, ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ, thật sự có chút đáng thương. Nhưng từ trên người nam nhân lại không có một chút chật vật, giống như đang ngồi trên ghế rồng, mặc dù khí tức hung hãn đã bị kiềm chế nhưng vẫn khiến người ta kinh ngạc.
Lão Dược ấn cổ tay nam tử một hồi, kinh ngạc nói: "Này! tiểu tử Thần, vừa rồi ta bắt mạch cho cháu, trên người vết thương vẫn còn, tuy đã khôi phục không ít, độc trong người cháu đã giải rồi vả lại cũng không có tổn thươn” nào trên người cháu. Chỉ còn một chút độc còn sót lại, tiếp tục làm theo phương pháp trị liệu hiện tại, không đến một tuần nữa sẽ hoàn toàn đẩy ra .!” 
Lão Dược nhìn thấy cái mình thích, đôi mắt nhìn chằm chằm tiểu tử Thần: “ là ai giải độc cho cháu?”
Tiểu tử Thần, cũng chính là Mộ Tư Thần, tức khắc nghĩ đến Cố Vân Niệm, một nụ cười khó nhận thấy thoáng qua trong mắt anh, thần sắc vẫn nhàn nhạt như cũ nói: “Xin lỗi, cô ấy không thích bị quấy rầy.”
“Được rồi!” lão Dược tức khắc thất vọng không thôi, nhưng đối với ông, tính Mộ Tư Thần ông hiểu rõ hơn ai hết, từ nhỏ đã không thích nói chuyện, bất luận bị đe dọa dụ dỗ thế nào hắn cũng sẽ không tiết lộ .
Không gặp được người, lão Dược chỉ có thể rút lui, lần sau lại cầu cứu tiếp: “ thế cô ấy cho cháu phương thuốc, ta có thể xem không?”
Mộ Tư Thần gật đầu, nhớ lại khi Cố Vân Niệm đưa cho anh ấy đơn thuốc , giọng điệu nghiêm trang như ngời lớn nói nếu không yên tâm có thể nhờ người xem giúp, khóe miệng vô thức nhếch lên một vòng cung.
Không chú ý đến khuôn mặt như bị sét đánh của Tiêu Nguyên. 
Ông chủ đã cười! Cười! Đã cười!
Cuối cùng hai chữ trong đầu hắn cứ quanh quẩn, lấy điện thoại ra.
Hắn như thế may mắn ba đời mới được nhìn thấy nụ cười của ông chủ , không biết mấy người khác nói có tin hay không.
Mộ Tư Thần lấy đơn thuốc từ trong người ra, nét chữ hoa lệ phượng múa rồng bay sắc lạnh như kiếm, đã không phải tờ mà Cố Vân Niệm đưa cho hắn.
Anh ta chép lại tất cả, không phải vì không tin vào Cố Vân Niệm, nếu không đã không mất nhiều thời gian như vậy để lấy ra đơn thuốc đưa cho lão Dược, mà là muốn xem liệu lão Dược có thể đưa ra một phương thuốc hay để chữa các chứng thương theo đơn không. 
Hăn không quên mình vẫn còn có nhiều người anh em vào sinh ra tử, quanh năm suốt tháng huấn luyện với cường độ cao, điều kiện nhiệm vụ khắc nghiệt, cũng có những vết thương như bom hẹn giờ giống nhau.
Lão Dược cầm đơn thuốc , đã hoàn toàn đắm chìm trong đó. Thỉnh thoảng rung đùi đắc ý, vỗ đùi khen ngợi: "Tuyệt ! Đơn thuốc này thực sự tuyệt!" 
Cố Vân Niệm và Vân Thủy Dao bên này không biết vòng đi vòng lại, lại dây dưa với Mộ Tư Thần.
Về đến nhà, quản gia nhà Dược gặp bọn họ, cố ý đóng gói thuốc cho hai người , nấu một bữa cơm, ăn xong liền vội vàng đi chợ đêm.
- Cô gái về phải thi đại học
Nhìn từ xa, liền thấy bốn xung quanh gian hàng của bọn họ đã chật kín người. 
Vân Thủy Dao cau mày, còn tưởng rằng gian hàng đã bị người ta chiếm mất, định kéo Cố Vân Niệm đi tìm một nơi khác, nhưng Cố Vân Niệm liếc nhìn đã nhận ra người dẫn đầu đám đông, chính là người phụ nữ bị mất ngủ đã từng mua tuí thơm.
"Mẹ, không có chuyện gì, bọn họ là tới đây mua túi thơm!" Cố Vân Niệm vừa nói vừa kéo Vân Thủy Dao qua..
Vân Thủy Dao vẫn còn bán tín bán nghi, không ngờ rằng vừa đi đến gần,  người phụ nữ đó mắt sáng lên, vui sướng nói: “chà, hai người cuối cùng cũng đã đến ! tôi đến đây mấy lần rồi, cuối cùng cũng đợi ddwwocj hai người rồi.”
"Thật xin lỗi, làm túi thơm cũng cần thời gian, cho nên hiện tại chỉ tối thứ bảy nhà em mới bày quán.” Cố Vân Niệm cười giải thích, rồi rẽ đường bước vào từ đám đông.
Vân Thủy Dao dựng một sạp lên rồi hàng mẫu, Cố Vân Niệm trả lời câu hỏi của mấy người phụ nữ đó..
“em gái, em ở đây có túi thơm an giấc không, cái đó có thể giúp sảng khoái tinh thần không?”
“Có!” Cố Vân Niệm gật đầu, từ trong túi lớn lấy ra một túi thơm đưa cho người phụ nữ: “chị ngửi đi, có phải là cảm thấy đầu óc tỉnh táo rất nhiều không.‘
Người phụ nữ đặt nó lên mũi rồi hỏi, vui vẻ nói: "Thật sao!"
Gần đây cô đọc sách cả ngày, xem đến choáng váng cả đầu óc, hương liệu này, làm cho đầu óc như được trút bỏ một tầng mê muội. Sáng sớm hôm này, ghi nhớ về bài khóa đang có chút mơ hồ, rõ rang xuất hiện trong đầu.
Lập tức vung tay lên: "Cái này bao nhiêu tiền, cho ta ba cái, không, năm cái!"
"Cái này giống với cái túi mà chị mua lần trước, là một cái túi thớm có hiệu quả đặc thù, 20 tệ một cái." Nói xong, cố vân niệm khựng lại, nghi hoặc nói: “ chị ơi, một cái túi thơm dược liệu, mở ra có thể bảo quản được một tuần, chị mua nhiều như thế làm gì?”
 Nghĩ rỗi cô gái khẽ cau mày, ngưng mắt hỏi: “ không phải em nói dùng túi thơm sẽ nâng cao tinh thần, đọc sách ban đêm sao!”
Thiếu nữ tức khắc thẹn thùng:” cái này không phải vẫn còn chưa đến một tháng sẽ thi,chị muốn nắm bắt thời gian nhiều hơn để xem sách !”
Cố Vân Niệm lắc đầu, lấy lại hai cái túi thơm vừa đưa, chỉ để lại ba cái. , trầm giọng nói: "em không khuyên chị thức khuya đọc sách, túi thơm tốt đến đâu cũng là trợ lực, nghỉ ngơi tốt sẽ có kết quả gấp đôi, .”
“không bằng chị hãy về thử đi, buổi tối trước khi ngủ, hãy thắp một nén hương trầm. Trong giấc ngủ sâu, chỉ cần sáu tiếng là hoàn toàn có thể đáp ứng đủ nhu cầu giấc ngủ một ngày rồi. Buổi sáng khi thức dậy, ngửi túi thơm, đảm bảo một ngày tư duy sẽ rất minh mẫn.
Cô gái suy nghĩ một lúc, nghiến răng và gật đầu: "Được. Từ ngày 7 đến ngày 9 tháng 7 ta sẽ thi, em cho chị xem, thời gian này phù hợp với loại hương nào.”
Cố Vân Niệm lấy hai hộp hương an thần nhỏ, đưa cho cô gái cùng với ba gói túi thơm.
"Ban ngày chỉ cần treo túi thơm trên người, buổi tối khi ngủ lại đóng gói lại, có thể kéo dài hiệu quả của thuốc. Một nén hương an thần có thể cháy trong mười lăm phút, đủ để chị chìm vào giấc ngủ. Nhưng trong vài ngày đầu, chị có thể ngủ quên, chính là để bù lại năng lượng đã mất do thiếu ngủ trước đó. Hãy nói với mọi người trong nhà , sáng sớm nhớ  gọi chị, đừng để ngủ quên.”
"Được, cảm ơn em gái! Tổng cộng là bao nhiêu?" 
 "Một trăm tệ!" Cố Vân Niệm nói xong, cô gái không chút do dự lấy tiền ra, sau đó cười tủm tỉm chỉ về một bên. Tuổi tác với cô có vẻ cũng gần bằng nhau, nàng chớp mắt: “ em gái, đây là bạn học của chị, cũng là tới đây tìm em để mua túi thơm.”
Cố Vân Niệm cảm kích mỉm cười biết ơn, sau đó chào những người khác.
- Mua cửa hàng
Cuộc nói chuyện của hai người, bọn họ đều nghe thấy.
Một gói 20 tệ nhiều nhất chỉ có hiệu quả trong nửa tháng, đối với bọn họ sinh hoạt phí không đến 200 tệ một tháng cũng không phải là một khoản nhỏ. 
Nghĩ đến tình trạng của Lục Dĩnh tuần này , thành tích thẳng tắp bay lên, cũng nghiến răng mua một cái trước. 
Cố Vân Niệm lại lần nữa cảm ơn Lục Dĩnh, Lục Dĩnh tinh nghịch chớp mắt: " không cần cảm ơn chị đâu. Nếu phương pháp này em nói là hiệu quả, chị nên nói cảm ơn em mới đúng. Đúng rồi, khi nào thì hai người bày quán.”
“nếu không có tình huống đặc biệt, sẽ là thứ bảy.” Cố Vân Niệm cũng tinh nghịch chớp mắt.
⬅ Trước Tiếp ➡