Sau khi xem hơn nửa giờ, Cố Vân Niệm đã có rất nhiều tự tin khi tham gia cuộc thi Olympic toán lần này.
Cố Vân Niệm từ trên gác xép đi xuống, nhìn thấy một góc ghế sô pha, túi hương cô làm ngày hôm qua đã không còn, chỉ còn lại rất nhiều trái cây có giá trị theo mùa. Cô đứng ở cửa phòng bếp hỏi: "Chị Thiên Trúc đến rồi sao ạ?"
"Buổi sáng, sau khi con rời đi cũng không lâu thì nó đến. Chùm hoa quả kia là do Thiên Trúc mang tới. Mẹ chuẩn bị xong đồ đưa cho nó, bảo nó dùng thử trước, không lấy tiền." Vân Thủy Dao trả lời, bê đồ ăn ra.
Cố Vân Niệm đợi Vân Thủy Dao đi ra, đi vào phòng bếp, đun thuốc của Vân Thủy Dao, xới cơm rồi mang ra.
Sau khi ăn xong, Cố Vân Niệm không cho phép Vân Thủy Dao chạm vào chỉ thêu. Đợi sau khi bà uống thuốc, liền đẩy bà trở về phòng nghỉ ngơi, sau đó mới trở về phòng đóng cửa lại, bước vào không gian.
Vừa tiến vào, cô liền cảm giác không gian dường như có thay đổi, còn chưa kịp nhìn kỹ, một bóng đen đột nhiên từ trên trời giáng xuống.
Bộp một cái, đập vào trán cô.
Sắc mặt Cố Vân Niệm tối sầm, lại một lần nữa chộp lấy đồ vật nảy lên kia.
Thoạt nhìn, đó là một cuốn sổ gấm kích cỡ tờ giấy A4, vỏn vẹn vài trang.
Cuốn sách gấm được bọc trong gấm vàng của sáng chói, gấm thêu hoa sen sẫm màu tinh xảo, trên đó viết ba chữ lớn tự màu đen cổ xưa phức tạp, không phải bất cứ văn tự hiện có.
Nhưng ba từ không thể giải thích được lóe lên trong tâm trí của Cố Vân Niệm, sổ công đức.
Nghĩ đến đây, ba vạch đen trượt xuống sau đầu Cố Vân Niệm.
Sổ công đức, cô còn sổ sinh tử nữa.
Tuy nhiên, cảm giác vô nghĩa đã biến mất ngay khi anh mở cuốn sách.
- linh giới thần dược
Chỉ nhìn thấy một vài dòng ký tự màu vàng được viết trên các trang bên trong màu đen mịn màng và tinh tế, dường như có chất lỏng màu vàng đang chảy trong các ký tự.
‘Chữa bệnh cho Mộ Tư Thần sẽ đtạ được mười vạn công đức. ’
‘Cứu Vương Tiểu Nghệ được một trăm công đức. ’
Nhìn thấy hai hàng chữ này, Cố Vân Niệm sắc mặt thay đổi, trong lòng tràn đầy nghi hoặc.
Cuốn sổ công đức này là gì ,tại sao những người này, tên lại xuất hiện trên đó.
Cái gọi là công đức này là như thế nào, Mộ Tư Thần chỉ bị thương nặng và đang trong tình trạng nguy kịch, cùng lắm là cô cứu mạng anh sẽ đạt được 10 vạn công đức.
Nhưng hôm nay nàng cứu Vương Tiểu Nghệ, gần như tương đương với cứu chín sinh mạng, mới là một trăm công đức.
Chẳng lẽ là nó được tính toán dựa trên tình hình nguy cấp tại thời điểm đó, không liên quan đến tương lai?
Không đợi cô kịp hiểu ra, một dòng chữ vàng khác đã xuất hiện.
'Đạt được hơn 10 vạn công đức, mở ra linh giới thần dược.’
Linh giới thần dược là cái gì?
Trong lòng Cố Vân Niệm đã có chút nghi ngờ, mặt đất khẽ rung chuyển, cô nhìn vào một bên suối, có một tảng đá cao ba mét nhô lên khỏi mặt đất.
Trên tảng đá dường như có một cây bút vô hình, đang lưu loát viết ra bốn chữ đen như mực.
Linh giới thần dược.
Nàng mở to hai mắt, chẳng lẽ nàng đạt được không gian gọi là linh giới thần dược sao?
Nếu nói như vậy, cái tên này cũng là xứng đáng.
Nàng gieo trồng dược liệu trong không gian, mặc kệ tốc độ sinh trưởng ra sao, đều không phải bên ngoài có khả năng với tới..
Với sự xuất hiện của tảng đá, không gian sau đó thay đổi.
Linh tuyền mở rộng thành một hồ nước rộng mười mét vuông, đáy hồ trong vắt được bao phủ bởi những ấm thạch hình tròn và nhẵn nhụi.
Xung quanh sương trắng đang mờ dần, vùng đất đen mở rộng gấp ba bốn lần, thực vật mới nảy mầm ngày hôm qua đã lớn lên với tốc độ cực nhanh.
Phía sau Linh Tuyền, sương trắng rút đi, một tòa trúc tinh xảo hiện ra.
Cố Vân Niệm trợn trừng hai mắt, đây là sau khi cô đến không gian, tự mình bước vào không gian toàn trúc này sao ?
Nhưng nó trông hơi khác so với ngôi nhà trúc mà cô ấy đã vào.
Cố Vân Niệm gấp cuốn sổ công đức và đi về phía nhà trúc.
Khi đến gần hơn, cô ấy cũng xác nhận rằng nhà trúc này không phải là tòa nhà mà cô ấy đã vào.
Chỉ nhìn kiến tạo nhà trúc này, giống như ngọc thạch tốt nhất, ấm áp mà tinh xảo, nếu có nước chảy trong đó, cũng không thể so sánh với trúc tím mà nàng đang tìm kiếm.
Toàn bộ nhà trúc được treo cách mặt đất một mét và được chia thành các tầng trên và dưới.
Khi Cố Vân Niệm bước lên một bên thang trúc, liền cảm thấy một luồng mát lạnh, trong cái lạnh lại lộ ra sự nhàn nhạt ấm áp.
Vừa đi lên liền thấy một gian phòng khách, vách trong làm bằng gỗ màu trắng, có chút vân gỗ, không hề có vết ghép nối.
Trong sảnh chỉ có vài chiếc ghế tre và một cái bàn, một cánh cửa khép hờ khác và một chiếc thang gỗ để lên lầu.
Trước tiên Cố Vân Niệm đẩy tấm gỗ che một nửa ra, đập vào mắt là một cái tủ thuốc màu óc chó có ba mặt, các ngăn kéo to nhỏ đồng nhất .Mặt kia là một cửa sổ mở chiếm một nửa bức tường, bên cạnh giường là một chiếc bàn dài chất đầy những dụng cụ quen thuộc của Cố Vân Niệm.
Cố Vân Niệm hai mắt sáng lên, tất cả đặt trên bàn , dù sao đều là công cụ chế thuốc, so với dụng cụ trước đây cô làm thì có vẻ ngăn ngắn chỉnh tề hơn, thậm chí có dụng cụ nàng cũng không nhận ra.
Mấy ngày nay cô chế thuốc ở nhà hơi bất tiện, đang nghĩ xem có nên mua một bộ hay không. Nhưng những dụng cụ y học cổ xưa này thực sự rất khó tìm, rất nhiều đều bị thất truyền, ngay cả trung y ngày nay cũng rất ít được sử dụng.
Huống chi, cho dù tìm được, cái giá cũng sẽ không rẻ.
Không ngờ không gian thánh dược lại nuốt chửng tòa trúc công cụ của nàng , giờ lại cho nàng tòa trúc mới cùng dụng cụ mới.
- y kinh , nội kinh
Cố Vân Niệm xoay người, nhìn ba mặt tủ thuốc, trên ngăn kéo viết các tên thuốc khác nhau.