Một tiếng rưỡi trôi qua, Mộ Tư Thần đem toán sơ cấp cho cô xem lại một lần nữa, lại một tiếng rưỡi nữa, đem vật lý nói ra cho cô.
Trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, Mộ Tư Thần đã giải thích cho cô ấy về giáo trình được dạy ở trường trong hai năm, cố tình để cô hiểu nó, hoàn toàn không vẩn đục và khó hiểu như trong trí nhớ.
Nhìn thấy Vân Thủy Dao bận rộn trong bếp, Cố Vân Niệm cuối cùng cũng trấn tĩnh lại.
Vội vàng tiến lên ngăn Vân Thủy Dao lại, đẩy bà ra khỏi bếp.
“mẹ đi nghỉ ngơi đi, để con làm bữa tối.”
Bữa tối đã chuẩn bị xong, buổi trưa còn thừa chỉ cần hâm nóng lại.
Chỉ có món canh hầm của cô ấy được thêm thuốc để làm thành ẩm thực.
Buổi trưa không kịp, đến hơn ba giờ chiều mới hầm xong, trực tiếp cho vào lò hầm.
Sau khi hâm nóng cơm,theo thường lệ cho cơm của Mộ Tư Thần vào hộp cách nhiệt, muộn chút sẽ mang lên cùng với thuốc sắc.
Sắc hai phần, một cho Vân Thủy Dao và một cho Mộ Tư Thần.
Khi ăn sẽ cảm nhận được hương vị của y dược trong đó..
Vân Thủy Dao kinh ngạc: "Là ai sắc thuốc, mùi thuốc nồng nặc đến nhà chúng ta như thế!"
Cố Vân Niệm đặt đũa xuống, nghiêm túc nói: "là con sắc thuốc. Con nghe nói rằng đương quy, đẳng sâm cho vào gà hầm , ăn có thể bổ dưỡng khí huyết. Khi đi mua, nghe nói có bổ khí dưỡng huyết, cũng lấy hai phần cho mẹ, mẹ uống thử xem.”
Trên thực tế, thuốc này là nàng tự mình kê đơn.
Chỉ là không biết Vân Thủy Dao có tin hay không, hỏi nàng lấy đơn dược ở đâu thì không biết nên nói thế nào.
Thật bất ngờ, Vân Thủy Dao hoàn toàn không hỏi thuốc đến từ đâu, chỉ trả lời đơn giản: "Được, một lát nữa ăn xong mẹ sẽ uống!"
Biết Cố Vân Niệm có một bí mật, tất thảy những lời giải thích hợp lý hay không hợp lý, Vân Thủy Dao đều quy tội cho sự bí mật của cô.
Nhìn thấy sự thấp thỏm trong mắt Cố Vân Niệm, Vân Thủy Dao suy nghĩ một lúc, đặt đũa xuống, vẫy tay với Cố Vân Niệm, trầm giọng nói một cách bí ẩn: “Mẹ biết con nhất định đã tôn thờ một cao nhân ẩn giới làm thầy, ai cũng đều không nói. Con yên tâm, chuyện này là mẹ đoán, không phải con nói. Sau này mẹ sẽ không hỏi con nữa!"
Cố Vân Niệm mặt đầy chấm đen, Vân Thủy Dao cũng vậy, xem nhiều tiểu thuyết quá rồi !
Nhưng nhìn thấy sự nghiêm túc của Vân Thủy Dao, Cố Vân Niệm đã suy nghĩ, so với việc nói với Vân Thủy Dao về việc tái sinh vượt qua của cô ấy, thì nghĩ như vậy sẽ đáng tin hơn.
Tất cả những dị thường của cô, Vân Thủy Dao đã nói hết ra, còn có thể cho cô yểm trợ, với danh nghĩa chủ nhân, cô ấy cũng có thể có nhiều tự do hơn.
Ăn cơm xong, thuốc cũng sắc xong .
Cố Vân Niệm lọc thuốc và mang đến phòng của Vân Thủy Dao cho nguội..
Đồng thời đẩy Vân Thủy Dao trở lại phòng ngủ, không để Vân Thủy Dao lấy chỉ để thêu nữa, chỉ dặn bà uống thuốc rồi đi ngủ sớm, sau đó tìm cơ hội đi lên gác xép để mang thức ăn và thuốc cho Mộ Tư Thần.
Lúc lên lầu, nhìn thấy Mộ Tư Thần đang ngồi bên cửa sổ, quay lưng về phía cô đang trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng có ý niệm không thể nói lên lời , buột miệng nói một câu: “anh muốn rời đi chưa?”
- có sự biến hóa
Vừa mới hỏi ra, Cố Vân Niệm liền hối hận.
Vố là bèo nước gặp nhau, ngoài việc biết tên của Mộ Tư Thần, cũng không biết là thật hay giả, hà cớ gì nói cho cô hành tung của anh chứ, như vậy chỉ càng thêm xấu hổ mà thôi.
Mộ Tư Thần sửng sốt một chút, quay đầu cười nói: "tạm thời không có!"
Khựng lại một chút, sợ giọng điệu của mình quá lạnh lùng, lại bổ sung: “ếu tôi muốn đi, nhất định sẽ nói với cô!”
Cố Vân Niệm đặt bình giữ nhiệt và thuốc lên bàn, mím môi không nói lời nào, xoay người đi xuống dưới lầu.
Cố Vân Niệm dọn dẹp nhà bếp, đoán rằng Mộ Tư Thần đã ăn xong, cầm hai cái lọ thủy tinh trong lòng bàn tay đi lên lầu.
Bên trong lọ là một loại thuốc mỡ thạch màu đen nhạt và một túi băng gạc.
Cô mở lọ, một mùi thuốc thoang thoảng tràn ngập không khí.
Mộ Tư Thần có chút kinh ngạc, thuốc mỡ không phải đều là màu đen sao? Còn cái này đẹp như thủy tinh vậy?
Hắn đột nhiên nghĩ tới Cố Vân Niệm đã một lần ở trước mặt hắn lỡ miệng nói ra, không phải là điều kiện không đủ, nếu không nàng có thể làm ra thứ thuốc đẹp hơn cái này sao?
Cố Vân Niệm gỡ băng gạc trên người Mộ Tư Thần, không để ý tới sự kinh ngạc trong mắt anh, dặn dò: “Ngày mai tôi phải quay lại trường học ,buổi sáng không có thời gian thay thuốc cho anh. Tất cả thuốc mỡ tôi đều để ở chỗ này, anh tự mình thay nhé."
Mộ Tư Thần cảm nhận được vết thương mát lạnh, vết thương ngứa trong quá trình lành vết thương cũng dịu đi rất nhiều.
Vẻ kinh ngạc trong mắt hắn càng đậm hơn, hắn rõ ràng cảm giác được thuốc mỡ lần này hiệu quả hơn lần trước rất nhiều.
Nếu Cố Vân Niệm biết anh ấy đang nghĩ gì, nhất định sẽ ngạc nhiên về mức độ nhạy cảm của anh ấy.
Bởi vì lần này thuốc mỡ là ngày hôm qua cô mới sắc, dùng nước linh tuyền, đương nhiên thuốc mỡ không phải bình thường, hơn nữa còn có hiệu quả đối với các vết sẹo nữa.
Thực ra, cô sắc thuốc này cho Vân Thủy Dao, nhưng cô ấy nghĩ rằng nguyên liệu làm thuốc đều được mua bằng tiền của Mộ Tư Thần, lại kèm dạy học cho cô ấy nữa, vì vậy cô ấy chia đều ra hai hộp.
Đợi Cố Vân Niệm băng bó vết thương trên cổ tay cho anh, Mộ Tư Thần đã hoàn hồn, vội vàng đè cổ tay đang duỗi về phía Cố Vân Niệm “ vết thương khác tôi tự mình làm là được rồi, cô cũng đi nghỉ sớm đi.”
Cố Vân Niệm nghĩ vết thương ở cổ tay Mộ Tư Thần dùng thuốc của cô sẽ nhanh chóng lành lại, chỉ cần anh không dùng quá nhiều lực là được, liền gật đầu rồi đi xuống lầu.
Sau khi trở về phòng, như thường lệ uống một ly nước linh tuyền, sau đó luyện tập kinh dịch hỗ trợ xương cốt.
Nhưng ba ngày qua, cô ấy mới bắt đầu ba phút, đến bây giờ đã có thể thở ổn định trong mười phút rồi.
Đợi đến khi cô ấy có thể kiên trì được nửa giờ để thở đều và không còn mồ hôi trên người, cô ấy có thể bắt đầu thực hành tư thế thứ hai.
Như thường lệ, trên người đổ mồ hôi có mùi tanh, Cố Vân Niệm đi tắm, nhìn mình trong gương, làn da xám xịt không ánh sáng nhàn nhạt đã có chút sáng lạng.
Nhìn mái tóc khô héo vàng úa của mình trong gương, phần tóc mái dày dài đến mức gần như che mất đôi mắt, trông thật ảm đạm. Cô sầu não, mấy ngày nay thế nào lại quên cắt tóc.
Suy nghĩ về khả năng tự cắt tóc của mình, nhớ lại một vài kỹ năng đã học được khi làm việc trong một tiệm cắt tóc ở kiếp trước, so sánh màn cắt tóc Smart gây sốc trong tay người thợ cắt tóc ở tiệm cắt tóc trên phố bên cạnh, lẳng lặng ra phòng khách tìm kéo, trở lại phòng tắm, một kéo dứt khoát mà lưu loát, cắt gọn gàng mái tóc như cọng rơm.
Sau nửa tiếng đồng hồ, Cố Vân Niệm nhìn mình trong gương với mái tóc ngắn ngang vai, uốn xoăn đuôi, đầu BOBO tóc mái ngang trán, hài lòng gật đầu.
"Xem ra tay nghề không có thụt lùi."