Khi lên lầu, Quý Thiên Trúc đã giúp Vân Thủy Dao xử lý xong thủ tục xuất viện. Lúc này đang giúp Vân Thủy Dao mang đồ, cứ thế đi thẳng.
Sau khi xuất viện, Quý Thiên Trúc trực tiếp gọi một chiếc taxi, chỉ chốc lát đã về đến nhà.
Từ xa, Cố Vân Niệm đã nhìn thấy không ít người đứng ngoài sân. Người dẫn đầu là Cố lão bà với khuôn mặt xấu xa và u ám.
Vừa nhìn thấy Vân Thủy Dao, Cố lão bà liền xông tới, giơ tay tát vào mặt bà một bạt tay, hung ác chửi bới: "Đồ khốn rẻ tiền, sao không chết đi, lại còn hại cả con gái bảo bối của ta."
Quý Thiên Trúc nhanh chóng nắm lấy cổ tay Cố lão bà, cúi mặt xuống, thể hiện sự uy nghiêm của người phá án nhiều năm đối diện với phần tử phạm tội. Trầm giọng nói: "Bà là ai? Lẽ nào bà không biết đánh người là phạm pháp sao?"
Cố lão bà nhất thời sợ hãi bởi khí thế của Quý Thiên Trúc. Nhưng khi nhìn thấy người ngăn bà ta lại là một bóng dáng trẻ tuổi của một nha đầu, lập tức trở nên kiêu ngạo, "Tôi đánh con dâu tôi, còn cần người phụ nữ quản nhiều chuyện như cô chen vào sao?"
Dùng lực thoát khỏi tay của Quý Thiên Trúc, lao về phía Vân Thủy Dao một lần nữa, "Con khốn, còn không đến đồn cảnh sát để cảnh sát thả con của ta ra. Chẳng phải là chỉ tìm đến cô cần chút tiền thôi sao, cô hà cớ bắt con gái Bảo Nhi của ta phải vào đồn?”
Lần này Cố lão bà ra tay, người hàng xóm ra xem náo nhiệt đã phản ứng lại, kịp thời đưa tay ngăn bà ta lại, bảo vệ Vân Thủy Dao và Cố Vân Niệm ở phía sau.
Bọn họ đều đã nhìn thấy dáng vẻ Vân Thủy Dao máu me nằm trên đất, gần như tắt thở. Lại nhìn thấy Vân Thủy Dao hiện tại sắc mặt tái nhợt không còn chút sắc máu, suy sụp, không khỏi thương hại nói cho Vân Thủy Dao.
"Bà vẫn còn có mặt mũi yêu cầu Tiểu Vân để cảnh sát thả con gái bà. Bà chẳng lẽ không biết con gái bà suýt chút nữa đã hại chết người sao?"
"Thật là tạo nghiệp chướng a. Bà không nhìn thấy máu đẫm đất đó."
Nếu không gọi xe cấp cứu kịp thời, con gái bà sẽ là kẻ phạm tội giết người rồi. "
"Bà, lão tú bà này cùng con dâu, con gái của bà bắt nạt hai mẹ con tiểu Vân nhiều năm như vậy, hiện tại càng trắng trợn muốn hại tính mạng con người."
Mọi người, mỗi người nói một câu, nói đến mức Cố lão bà phải chết lặng.
- Hận đến xương tủy
Bà lão Cố không ngờ rằng những người hàng xóm bình thường nhìn bà ta gây chuyện với Vân Thủy Dao, đều sẽ giúp bà ta phụ họa, những người hàng xóm của bà ta hôm nay lại tập chung cùng nhau bảo vệ Vân Thủy Dao.
Đâu có ngờ rằng, những người này cảm thấy, con dâu nào không bị mẹ chồng hành hạ, em chồng gây khó dễ. Cho dù chồng của Vân Thủy Dao đã chết, con gái vẫn là người nhà của họ Cố, Vân Thủy Dao lại không tái hôn, vì vậy tôn vinh mẹ chồng là chuyện nên làm.
Nhưng bình thường có phụ họa giúp đỡ cũng chẳng sao, bây giờ suýt chút nữa đã giết người rồi, có lẽ đã khác.
Cố lão bà bị ép, buộc phải lùi lại mấy bước, được con dâu lớn và con dâu thứ ba đỡ lấy. Con dâu lớn cúi đầu ghé vào tai bà ta thì thầm một câu: “Mẹ, cô."
Cố lão bà vừa nghĩ đến đứa con gái còn đang chịu khổ trong tù, lập tức trượt xuống, lăn lộn trên đất gào khóc: "Trời ơi! Đời tôi thật khốn khổ! Con dâu bất hiếu của tôi, hại bà già này, nhiều tuổi như vậy vẫn phải nhìn con gái ngồi tù... Số tôi khổ... để tôi chết đi cho xong..."
Quý Thiên Trúc nhìn chằm chằm đến nỗi đôi mắt của cô gần như không còn khung hình, nhìn đến nỗi chết lặng.
Không ngờ vừa rồi bà lão còn có một vẻ mặt kiêu ngạo, giây tiếp theo lại lăn lộn trên mặt đất, nước mắt, nước mũi ròng ròng.
Nhìn dáng vẻ bị người ta ức hiếp của bà lão Cố, nếu không phải nhìn thấy cảnh tượng lúc trước, còn tưởng rằng Vân Thủy Dao bất hiếu, ép người già đến bước đường cùng.
Kỹ năng diễn xuất này, ngay cả những diễn viên giỏi nhất cũng không thể sánh được.
Quý Thiên Trúc quay đầu nhìn Cố Vân Niệm, thấy cô một mặt lạnh lùng nhìn bà cụ Cố đang lăn lộn trên mặt đất, thờ ơ, thậm chí trong mắt cô còn có sự căm ghét sâu sắc.
Đờ đẫn một lúc, hỏi: "Bà ấy luôn như vậy sao?"
"Đúng vậy" Cố Vân Niệm thấp giọng giễu cợt nói: "Cứng không được, thì đến mềm. Lăn lộn ở cổng nhà máy nơi mẹ em làm việc, mắng mẹ em là bất hiếu, thiếu chút nữa mất việc, buộc mẹ không còn cách nào khác, mỗi tháng phải đưa cho bà ấy hơn nửa tháng lương..."
Đôi mắt của Cố Vân Niệm đỏ hoe, ký ức về từng lần, từng lần cưỡng ép của Cố lão bà vẫn còn mới.
Khi Quý Thiên Trúc nhìn thấy những giọt lệ trong mắt của Cố Vân Niệm, cô ấy cảm thấy đau đớn trong lòng, đưa tay gạt nhẹ những giọt nước mắt và nhẹ nhàng an ủi cô, "Sau ngày hôm nay, người nhà Cố gia sẽ giải quyết, sẽ không làm phiền em nữa rồi."
“Ha ha!” Cố Vân Niêm cười nhẹ, ý tứ không rõ ràng.
Với sự vô liêm sỉ của người nhà họ Cố, sẽ buông tha cho bọn họ sao?
Một khi cô và Vân Thủy Dao sống tốt hơn một chút, người của Cố gia nhất định sẽ như đỉa hút máu quấn lấy, không cách nào đuổi được.
Chỉ là trước đây Cố lão bà ồn ào như vậy, còn có người lên tiếng nói giúp bà ta, nhưng hôm nay không một ai dám nói.
Có người không đành lòng phải ra mặt giảng hòa, cũng bị những người xung quanh cản lại.
Những người kéo người lại đều đã nhìn thấy cảnh tượng thê thảm máu chảy khắp mặt đất ngày hôm đó, đến giờ nghĩ lại vẫn thấy ớn lạnh, sao còn nói được.
Con dâu lớn và con dâu thứ ba của bà lão Cố đều có chút lúng túng. Trước đây chỉ cần bà lão Cố ra tay khóc lóc om sòm là sẽ không có gì bất lợi, căn bản không cần bọn họ ra mặt. Bọn họ cũng không giống như mẹ chồng, có thể ra mặt khóc lóc la lối
Cố lão gia vẻ mặt buồn bã ngồi xổm trên mặt đất hút một điếu thuốc dài, thấy bầu không khí quá bế tắc, một giọng nói yếu ớt nhưng chính trực từ phía sau đám người truyền đến.
"Thím hai, chẳng qua là mâu thuẫn trong gia đình mà thôi. Sao cô có thể nhẫn tâm tống em chồng vào tù như vậy. Cô nhẫn tâm nhìn bào lão đã lớn tuổi như này, còn phải nhìn con gái đi ngồi tù, nhẫn tâm thấy cảnh các cháu trai, cháu gái tuổi còn nhỏ mà đã không có mẹ rồi.”
Một cô gái mềm mại, trong sáng và quyến rũ bước ra trong bộ váy trắng, khẽ nhíu mày khiến người ta chỉ hận không thể đưa tay vuốt nét sầu muộn trên hàng lông mày của cô.
- bạch liên hoa, Cố Uyển Uyển
Lúc này, cô nhìn chằm chằm Vân Thủy Dao, đôi mắt rung rưng, tràn đầy sự không đồng tình.
Sau đó cúi người vươn tay vỗ vaò Cố lão bà, "Bà nội, mau đứng dậy đi, đất lạnh lắm, thím hai tốt bụng như thế, nhất định sẽ không làm khó cô và bà nội đâu!"
Cố lão bà sớm nghĩ ra con đường đá cuội trước nhà Cố Vân Niệm vừa lạnh vừa cứng, khiến bà bị đau khắp người.
Chỉ là hôm nay không giống trước đây, vừa nằm xuống liền có người tới đỡ, bà không tự mình đứng lên được.
Cô gái vừa đưa tay ra, bà liền vội vàng đỡ lấy ngồi dậy, ôm chân khóc lớn: "Uyển Uyển! thím hai con bất hiếu ! nó muốn bức tử lão bà này..."
Cái ôm này của Cố lão bà, nước mắt nước mũi đều cọ sát lên váy trắng của cô gái.
Cơ thể cô gái tức khắc cứng đờ, trong đáy mắt hiện lên vẻ chán ghét và thần sắc buồn nôn.
Đúng lúc cảnh này trong mắt người xem như Quý Thiên Trúc không nhịn được cười, nhỏ giọng hỏi: "Này, vở kịch này từ đâu ra vậy?"
Cố Vân Niệm không cười, ánh mắt dừng trên cổ của cô gái, trong mắt lộ ra lệ khí nồng đậm, vẫn luôn là vậy, như thể nó bị ép ra từ kẽ răng.
"Đó là con gái của ông chủ nhà Cố gia, Cố Uyển Uyển."