⬅ Trước Tiếp ➡
Chỉ là mới vừa nhắm mắt lại, hắn liền cảm thấy hổ thẹn.
Hắn vì cái gì muốn giả bộ ngủ?
Lúc này Cố Vân Niệm đã tỉnh, hắn có thể cảm thấy nàng tới gần, bàn tay mềm mại, hơi lạnh tay sờ lên trán hắn, một mùi hương thơm đặc trưng có trên người nàng thoang thoảng bên mũi.
Tim hắn, đột nhiên đập lỡ một nhịp.
Chờ cho Cố Vân Niệm bưng chậu tráng men đi xuống gác, hắn mới lại lần nữa mở mắt ra.
Mộ Tư Thần ngồi dậy, nhìn đến bát thuốc trống không để trên bàn gỗ, bên cạnh còn có một cái ống hút bị cắn bẹp, trong miệng còn có vị thuốc đắng chát.
Lạ xem băng gạc trên người, tất cả đã được băng bó lại và còn có nhàn nhạt hương vị của thuốc, hắn có chút biến sắc.
Hắn hôn mê, Cố Vân Niệm không chỉ cho hắn uống thuốc mà còn thay thuốc ở miệng vết thương trên người hắn?
Mộ Tư Thần có chút sốt ruột, hắn có hay không làm nàng bị thương?
Nhìn thấy ống hút trên bàn, hắn nghĩ đến cách Cố Vân Niệm cho hắn uống thuốc nhưng trong lòng lại không thấy phản cảm
Lúc này cầu thang lên gác mái truyền đến tiếng bước chân, Cố Vân Niệm bưng cháo cùng thuốc đi lên.
"Anh đã tỉnh?"
  "Anh (cô) không sao chứ?"
Hai người đồng thời nói.
Thấy Cố Vân Niệm kinh ngạc một chút, Mộ Tư Thần liếc mắt nhìn qua bàn gỗ, giải thích: "Tôi khi hôn mê, theo bản năng sẽ bài xích người tới gần, tối hôm qua không làm cô bị thương chứ?"
Cố Vân Niệm lập tức nghĩ đến tối hôm qua Mộ Tư Thần cả người tràn ngập sát khí mà bóp nàng cổ, lần đầu tiên nàng cảm nhận được tử thần đến gần như vậy, sắc mặt khẽ biến.
Mộ Tư Thần lúc này mới nhìn thấy vết bầm tím trên cổ của Cố Vân Niệm, sắc mặt đồng dạng biến đổi, áy náy nói: "Xin lỗi!"
Hắn không biết Cố Vân Niệm làm thế nào để thoát khỏi tay hắn, may mắn, hắn không gây hại cho nàng.
"Không có việc gì, Anh cũng không phải cố ý!" Cố Vân Niệm đem khay để trên bàn gỗ nhỏ, kéo tay của hắn và kiểm tra mạch đập.
"Lại uống hai ngày thuốc, độc liền có thể thanh trừ. Tôi sẽ thay thuốc ở miệng vết thương cho anh. Anh đã có thể đi lại, dưới gác có phòng vệ sinh. Giữa trưa anh xuống lấy cháo ở phòng bếp, anh chủ động nhé!".
Cố Vân Niệm vừa dặn dò vừa nhanh nhẹn tiến hành thay thuốc ở miệng vết thương cho hắn.
Đang bước xuống gác, Cố Vân Niệm dừng bước chân, quay lại nói: "Nếu có người gõ cửa, không cần để ý tới. Trong nhà sẽ không có người ngoài tới, tôi khóa cửa và sẽ mang chìa theo."
Mộ Tư Thần khó hiểu, Cố Vân Niệm nói tựa hồ ám chỉ điều gì đó, vừa muốn dò hỏi, nàng đã đi xuống dưới.
Nghe được tiếng khóa cửa vang lên từ dưới nhà, hắn lấy máy di động từ trong túi áo ra, ấn một dãy số.
Vừa mới ấn gọi đi, bên kia đã bắt máy.
Mộ Tư Thần giọng điệu hờ hững, nhàn nhạt mà nói: "Là tôi.. Không có việc gì.. Không trở lại.. Quá mấy ngày.."
Hắn dựa vào mép giường, vừa lúc nhìn thấy Cố Vân Niệm mặc áo ấm rộng thùng thình đi ra khỏi nhà, nghĩ đến ngày hôm qua ngửi được mùi nước sát trùng nhàn nhạt trên người nàng, dường như hắn đã đoán được điều gì, trong lòng không khỏi thấy thương xót.
⬅ Trước Tiếp ➡