lỏng cơ thể đang căng cứng tựa lưng vào tường thở hắt ra.
Cô bước vào phòng tắm xả nước lạnh lên mặt để trấn tĩnh.
Dòng nước mát lạnh chảy qua làn da nhạy cảm khiến cô khẽ rùng mình nhưng cũng giúp đầu óc cô minh mẫn hơn.Trong lúc lau khô người, Hạ Mật chợt nhận ra một mùi hương lạ tỏa ra từ chính cơ thể mình.
Nó không phải mùi nước hoa hay sữa tắm mà là một mùi hương tự nhiên ngọt ngào như mật ong pha lẫn chút hương hoa lan rừng thanh khiết.
Mùi hương này tuy nhẹ nhàng nhưng lại có sức hút kỳ lạ khiến người ta ngửi thấy liền cảm thấy tâm thần mê mẩn, máu huyết sôi trào.Hạ Mật hoảng hốt đưa tay lên ngửi thử cổ tay mình.
Đây chính là "hương thơm" đặc biệt được miêu tả trong truyện sao?
Thứ vũ khí chết người khiến đàn ông mất kiểm soát lý trí và biến thành dã thú mỗi khi ở gần cô.
Nguyên chủ ngu ngốc đã dùng nó để quyến rũ đàn ông nhưng lại không biết cách kiểm soát dẫn đến họa sát thân.
Hạ Mật cắn môi lo lắng.
Với cơ thể đặc biệt này cộng thêm thân phận nữ phụ phản diện, con đường phía trước của cô chắc chắn sẽ đầy rẫy chông gai.
Nhưng cô không còn đường lui nữa rồi.
Cô mặc bộ trang phục hầu gái vào người, chỉnh lại mái tóc và hít một hơi thật sâu để lấy dũng khí.
Nhìn mình trong gương lần cuối, Hạ Mật tự nhủ "Mày làm được mà Hạ Mật.
Chỉ cần làm việc chuyên nghiệp, giữ khoảng cách và đừng để bọn họ chú ý là được." Nhưng cô không hề hay biết rằng, ngay khoảnh khắc cô bước chân ra khỏi căn phòng này, bánh xe vận mệnh đã bắt đầu xoay chuyển theo một hướng hoàn toàn khác.
Sự lạnh lùng xa cách của cô sẽ không phải là tấm khiên bảo vệ mà chính là liều thuốc kích thích bản năng chiếm hữu điên cuồng của bốn con dã thú đang chờ đợi bên dưới.
Hạ Mật đẩy cửa bước ra hành lang dài hun hút được thắp sáng bởi những ngọn đèn nến lung linh mờ ảo.
Tiếng giày cao gót gõ xuống nền đá cẩm thạch vang lên những âm thanh khô khốc như tiếng đếm ngược của thời gian.
Cô bước đi về phía cầu thang dẫn xuống đại sảnh, nơi bữa tiệc định mệnh đang chờ đón, nơi cô sẽ chính thức đối mặt với bốn vị chủ nhân tàn bạo của cuộc đời mình.
Tiếng giày cao gót nện xuống nền đá cẩm thạch lạnh lẽo, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hành lang dài hun hút.
Hạ Mật bước đi, mỗi bước chân đều cảm nhận được sự ma sát của lớp vải ren mỏng manh cọ vào da thịt.
Bộ đồng phục hầu gái mà cô đang mặc trên người hoàn toàn không giống những gì cô từng thấy trong các bộ phim truyền hình.
Nó được thiết kế tinh xảo nhưng đầy dụng ý sâu xa.
Phần ngực khoét sâu táo bạo, chèn ép đôi gò bồng đảo trắng nõn như muốn trực trào ra ngoài theo từng nhịp thở.
Váy ngắn cũn cỡn, chỉ vừa đủ che đi những phần nhạy cảm nhất, để lộ đôi chân dài miên man và thẳng tắp.
Chiếc tạp dề trắng nhỏ xíu buộc hờ hững bên hông chẳng mang chút tác dụng che chắn nào mà ngược lại, nó như một điểm nhấn mời gọi ánh nhìn của người đối diện vào vòng eo thon gọn đến mức khó tin.
Quản gia Lâm đứng đợi ở chân cầu thang, đôi mắt sau lớp kính lão nheo lại, quét một lượt từ đầu đến chân cô gái trẻ.
Ánh nhìn của ông ta không mang du͙c vọng thô thiển nhưng lại sắc bén như dao mổ, soi xét từng chi tiết như đang đánh giá một món hàng trưng