ngay từ đầu, cô đã không có đường lui.
Cái gọi là làm việc chuyên nghiệp, cái gọi là giữ khoảng cách, tất cả chỉ là sự giãy giụa vô vọng của một con mồi đã nằm gọn trong bẫy.
Bọn họ không thuê cô làm người hầụ Bọn họ mua cô về làm nô lệ.
Đột nhiên, tiếng nước chảy trong phòng tắm im bặt.
Không gian rơi vào tĩnh lặng đáng sợ.
Hạ Mật giật mình, cơn hoảng loạn ập đến như thủy triềụ Cô vội vàng nhặt tờ hợp đồng lên, tay chân lóng ngóng nhét nó trở lại vào tập hồ sơ màu đen rồi đẩy mạnh ngăn kéo vào vị trí cũ.
Cạch.
Tiếng chốt cửa phòng tắm vang lên khô khốc.
Hạ Mật không kịp chạy ra cửa chính.
Cô vớ lấy chiếc khăn lau bụi đang để trên bàn, xoay người giả vờ đang lau dọn kệ sách gần đó, cố gắng điều chỉnh nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Cánh cửa phòng tắm mở toang.
Hơi nước nóng ẩm ùa ra, mang theo mùi hương nam tính nồng đậm của sữa tắm gỗ đàn hương.
Đặng Triết bước ra.
Hắn chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm màu trắng ngang hông, để lộ cơ thể cường tráng như tượng tạc.
Những giọt nước còn đọng lại trên mái tóc đen nhánh, chảy dọc xuống vòm ngực rắn chắc, trượt qua những múi cơ bụng săn chắc rồi mất hút sau lớp khăn tắm mỏng manh.
Hắn vừa đi vừa dùng một chiếc khăn nhỏ lau tóc, động tác lười biếng nhưng toát lên vẻ uy quyền áp đảo.
Ánh mắt sắc lạnh như dao cạo của hắn ngay lập tức ghim chặt vào bóng lưng nhỏ bé đang run rẩy bên kệ sách.
Đặng Triết nhíu mày.
Hắn ngửi thấy mùi hương đó.
Mùi hương ngọt ngào, thanh khiết như hoa lan rừng sau mưa, thứ mùi hương đã ám ảnh hắn suốt buổi tối nay.
Nó đang tỏa ra từ cơ thể cô gái kia, nồng nàn hơn, quyến rũ hơn vì sự sợ hãi.
Đặng Triết "Ai cho phép cô vào đây?" Giọng nói trầm thấp, khàn đục vang lên ngay sau lưng khiến Hạ Mật giật bắn mình.
Cô quay phắt lại, chiếc khăn lau bụi trên tay suýt nữa thì rơi xuống đất.
Trước mắt cô là lồng ngực trần trụi của người đàn ông nguy hiểm nhất cái nhà này.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi nóng hừng hực tỏa ra từ da thịt hắn.
Hạ Mật cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng, giọng nói cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng vẫn run rẩy "Thưa thiếu gia...
là quản gia Lâm phân công tôi lên dọn dẹp thư phòng trong lúc ngài đi tắm.
Tôi...
tôi không biết ngài xong sớm như vậy." Đặng Triết không trả lời ngay.
Hắn ném chiếc khăn lau tóc lên ghế sofa, chậm rãi bước tới gần cô.
Mỗi bước chân của hắn như dẫm lên dây thần kinh căng thẳng của Hạ Mật.
Cô lùi lại theo bản năng cho đến khi lưng chạm vào kệ sách lạnh lẽo.
Hết đường lui.
Đặng Triết chống một tay lên kệ sách, ngay bên cạnh tai cô, giam cầm cô trong vòng tay và lồng ngực của hắn.
Hắn cúi đầu xuống, hít một hơi thật sâu ngay hõm cổ trắng ngần của cô.
Hạ Mật rùng mình, cả người cứng đờ.
Hơi thở nóng rực của hắn phả vào da thịt nhạy cảm khiến cô nổi da gà.
Đặng Triết "Dọn dẹp?
Hay là đang lục lọi thứ gì?" Câu hỏi của hắn nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng lại chứa đầy sự đe dọa chết người.
Hạ Mật cảm thấy tim mình như ngừng đập.
Lẽ nào hắn đã nhìn thấy?
Không thể nào, cô đã cất nó đi rất nhanh.
Hạ Mật ngẩng đầu lên, cố gắng nhìn vào mắt hắn bằng ánh mắt chân thành nhất có thể, dù sâu trong đáy mắt là sự