để chạm vào mặt cô, coi cô không khác gì một vật nuôi dưới chân mình.
"Làm tốt lắm." Hắn nhếch môi, một nụ cười tàn nhẫn hiện lên “Từ nay về sau, việc chăm sóc giày của tôi sẽ do cô phụ trách.
Và nhớ kỹ..." Hắn cúi thấp người xuống, ghé sát vào tai cô, thì thầm những lời chỉ đủ cho hai người nghe thấy "Đừng bao giờ để tôi thấy ánh mắt phản kháng đó một lần nữa.
Nếu không, tôi sẽ móc đôi mắt xinh đẹp này ra đấy." Hạ Mật rùng mình, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Cô vội vã cụp mắt xuống "Vâng...
tôi đã hiểụ" "Cút đi." Đặng Triết thu chân lại, phất tay như đuổi một con ruồi.
Hạ Mật như được ân xá, vội vã đứng dậy, lùi lại phía sau rồi nhanh chóng biến mất vào hành lang dẫn xuống khu nhà bếp.
Chỉ đến khi khuất sau cánh cửa, cô mới dám dựa lưng vào tường, trượt dài xuống đất.
Cả người cô ướt đẫm mồ hôi lạnh, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Trong phòng khách, không khí lại trở về vẻ tĩnh lặng nhưng đầy áp lực vốn có.
"Anh Triết, anh dọa cô ta sợ chết khiếp rồi." Nguyễn Hùng cười khúc khích, quay trở lại ghế ngồi “Nhưng mà công nhận, con bé đó hôm nay trông ngon mắt thật.
Cái eo đó...
chậc chậc." "Câm miệng." Đặng Triết lạnh lùng cắt ngang, hắn cầm lại tách trà, xoay xoay trong tay.
Ánh mắt hắn vẫn nhìn về hướng Hạ Mật vừa rời đi, đăm chiêu suy nghĩ.
Hắn vẫn còn cảm thấy vương vấn mùi hương đó nơi đầu mũi.
Và cả cảm giác mềm mại khi mũi giày chạm vào làn da mịn màng của cô.
Một sự thay đổi nhỏ nhoi nơi cô hầu gái vốn dĩ nhạt nhòa này lại đang nhen nhóm lên một ngọn lửa hứng thú trong lòng vị tổng tài cao ngạo.
Trịnh Minh ở trong góc tối, tay cầm bút chì than bắt đầu phác họa những đường nét nguệch ngoạc lên cuốn sổ tay.
Nếu nhìn kỹ, đó là dáng vẻ của một cô gái đang quỳ gối, với chiếc cổ thon dài và dáng vẻ cam chịu đầy gợi cảm.
Bữa tiệc của những kẻ săn mồi, giờ mới thực sự bắt đầụ Hơi lạnh từ sàn đá cẩm thạch dường như vẫn còn thấm vào đầu gối Hạ Mật dù cô đã rời khỏi phòng khách được mười lăm phút.
Cảm giác nhục nhã khi phải quỳ rạp dưới chân Đặng Triết, dùng chính đôi bàn tay trắng trẻo của mình để lau giày cho hắn vẫn còn nóng hổi trên da thịt.
Cô đứng tựa lưng vào cánh cửa gỗ sồi dày nặng của thư phòng, lồng ngực phập phồng cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở đang rối loạn.
Trong thế giới của cuốn tiểu thuyết ngược văn này, nhân quyền là một thứ gì đó quá xa xỉ đối với những kẻ đóng vai phản diện làm nền như cô.
Hạ Mật biết rõ điều đó.
Nhưng lý trí của một cô gái hiện đại không cho phép cô chấp nhận số phận làm món đồ chơi cho đám đàn ông quyền lực này tiêu khiển.
Cô phải rời khỏi đây.
Ngay lập tức.
Hạ Mật hít một hơi thật sâu, lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có.
Nhiệm vụ hiện tại của cô là dọn dẹp thư phòng cho Đặng Triết.
Theo lịch trình, giờ này hắn đang tắm rửa thay đồ sau khi tiếp khách, đây chính là cơ hội vàng để cô tìm kiếm thứ quan trọng nhất Hợp đồng lao động.
Cô nhớ mang máng trong nguyên tác, nguyên chủ đã ký một bản hợp đồng với quản gia Lâm trước khi chính thức bước chân vào biệt thự Bốn Mùa.
Nếu muốn rời đi hợp pháp mà không bị đám vệ sĩ áo đen lôi cổ về, cô cần biết rõ các điều khoản phá vỡ hợp đồng là gì.
Dù