Chương 4
quá loại ý tưởng không thực này liền bị bỏ qua rất nhanh.
Bà ngoại thương nàng, cũng sẽ không cho nàng bỏ phế công khóa, tương phản với khi dưỡng nàng, cực kỳ nghiêm khắc, không phải nàng có thể tùy ý lừa gạt.
Ra khỏi Nam Hiên trai, Hoắc Thù tò mò hỏi "Lăng Hương tỷ tỷ, bà ngoại tìm ta có chuyện gì?" "Hoắc gia cô nãi nãi tại Vân Châu thành phái người qua đây" Lăng Hương trả lời.
Hoắc Thù sửng sốt, trong lúc nhất thời cũng không có phản ứng.
Cũng không kỳ lạ, lúc nàng còn chưa biết chuyện gì đã bị bà ngoại ôm đi, năm tháng qua đi nay nàng tròn mười bốn tuổi, suốt hơn mười mấy năm qua chưa từng về lại kinh thành một lần, đối với người Hoắc gia cũng không rõ ràng lắm.
Có đôi khi, nàng quên mất chính mình kỳ thật không phải là hài tử Ngu gia, mà là cô nương Hoắc gia.
Về phần vị Hoắc gia cô nãi nãi tại Vân Châu thành này, khuê danh Hoắc Bình, là đích thứ nữ Hoắc gia Tĩnh An hầu phủ, thuở nhỏ kim tôn ngọc quý lớn lên, sau khi cập kê gả nhập vào gia đình thơ lễ gia truyền Cát gia, mấy năm nay tùy theo trượng phu Cát Quý Hoành tiền nhiệm bên ngoài, nay Cát Quý Hoành là tri phủ Vân Châu, Vân Châu thành cách Bình Nam thành cũng chỉ hai ngày đường, ra roi thúc ngựa cũng có thể rút ngắn nửa ngày, thực ra cũng không xa.
Khi nghe được tiếng thông reo tại viện bà ngoại, Hoắc Thù đã biết được đại khái tình huống vị cô cô Hoắc Bình chưa từng gặp mặt này từ Lăng Hương, cũng biết được dụng ý lần này cô cô phái người đến.
Ngu lão phu nhân ngồi trên giường tại Tây gian, nửa nhắm mắt, chậm rãi lần chuỗi Phật châu mười tám hạt được làm từ cây tử đàn.
Cách đó không xa một quản sự ma ma nửa ngồi trên ghế cẩm, mặc một bộ bố y màu đỏ, mặt tròn, vẻ mặt hòa nhã, chính lúc đối mặt với bộ dạng lãnh đạm của Ngu lão phu nhân, trong lòng không khỏi có chút không yên.
Chỉ cần là người vùng Tây Bắc, không ai không biết vị Ngu lão phu nhân này.
Cứ nghe vị này là một đấng tu mi, khi tuổi trẻ từng tùy trượng phu Uy Viễn tướng quân cùng tiến lên chiến trường, giết man di, các phụ nhân tầm thường không thể nào so sánh được, ở vùng Tây Bắc rất được dân chúng kính yêụ Nghe nói khi nàng tuổi trẻ, tính tình có chút dữ dằn, dễ nóng dễ giận, cực kỳ không thích hợp để sống chung, mấy năm gần đây mới bắt đầu ăn chay niệm phật, tính tình có thêm vài phần phật tính, mới trở nên mềm mại hơn nhiềụ Vị quản sự ma ma đến từ Cát gia âm thầm liếc liếc nhìn Ngu lão phu nhân, lại cảm thấy vị Ngu lão phu nhân này quả nhiên danh bất hư truyền, chỉ ngồi ở chỗ kia, liền có khí thế sát phạt quả quyết, lại cho người thở cũng không dám thở mạnh Nghe đồn, Ngu gia cùng Tĩnh An hầu phủ tại kinh thành bất hòa, từng nháo đến thiếu chút nữa cả đời không qua lại với nhau, cũng không biết có phải sự thật hay không....
"Lão phu nhân, Thù tiểu thư đến" Nghe được tiếng nha hoàn bẩm báo, mặt Ngu lão phu nhân rốt cuộc cũng có vài phần hớn hở, áp lực quanh thân trong nháy mắt tan biến không còn lại chút gì làm cho quản sự ma ma của Cát gia không khỏi nhẹ nhàng thở ra, sau đó theo bản năng nhìn về phía cô nương tại phía cửa vào.
Khi thấy rõ cô nương đang đi vào, quản sự ma ma thật sự sửng sốt, sau khi lấy lại tinh thần, nhanh chóng đứng lên hành lễ.
Sau khi Hoắc Thù thỉnh an trưởng bối, mới nhìn về phía quản