Chương 31
cùng đi, hết sức thân thiết, các phu nhân thấy vậy đều sôi nổi, nói đùa biểu tỷ muội hai người tốt đến như cùng một người, Hoắc Bình nghe đến trong lòng có chút bất đắc dĩ.
Rốt cuộc vẫn để ý lời mẫu thân nói mệnh cách Hoắc Thù, lo lắng mệnh nàng quá cứng sẽ liên lụy đến trượng phu cùng mấy đứa nhỏ, nếu không phải Ngũ ca tự mình nhờ nàng, nàng cũng sẽ không kêu chất nữ này đến đây.
Khi các phu nhân ở đây biết Hoắc Thù là cô nương Tĩnh An Hầu phủ cũng ít nhiều mất đi ý niệm lúc trước, tạm thời kiềm chế lại, tiếp tục cùng các phu nhân bên cạnh nói chuyện phiếm.
Hai người vào cửa thùy hoa, xa xa liền nghe được một trận kiều thanh truyền đến.
Đúng là ba tháng mùa xuân, hoa xuân rực rỡ, Cát Linh mang theo vài thiên kim quan gia giao hảo tốt đến đình trong hoa viên ngâm thơ vẽ tranh, chung quanh cũng có một ít cô nương uống trà nói chuyện phiếm.
Trước đình bày một bàn dài, trên bàn có sẵn giấy bút và nghiên mực, nếu ai làm được một bài thơ, hoặc vẽ được một bức tranh, liền cùng một đám cô nương chí thú hợp nhau cùng thưởng duyệt Cát gia là dòng dõi thư hương, Cát Linh học thức sâu xa, xưa nay yêu thích thi thơ, rất có tài văn chương, bạn giao hảo cũng là một số ít người tri thư đạt lễ, chỉ cần tài văn chương của đối phương có thể vào mắt nàng, tuy thân phận thấp một chút, nàng cũng có thể cấp cho đối phương một ánh mắt, nhưng nếu giống muội muội Cát Kỳ là người ham chơi không yêu thích đọc sách, căn bản nàng cũng không nhìn tới một cái, đối với muội muội mình cũng không khác biệt.
Cát Kỳ thấy được tình huống bên này, liền nhịn không được trợn trắng mắt, quay đầu muốn chạy, lại bị một thiếu nữ gọi lại "Kỳ muội muội, lại đây cùng uống ly trà" Các cô nương ở đây đều đã tới Cát gia, đều nhận biết được Cát Kỳ, thấy nàng đến, cười sôi nổi tiếp đón.
Cát Kỳ nghe được lời này, chỉ phải lôi kéo Hoắc Thù bước qua, nói nhỏ bên tai nàng "Nếu các nàng kêu tỷ đi ngâm thơ vẽ tranh, tỷ không cần phải để ý tới, đợi chút nữa chút ta đi chèo thuyền bắt cá" Hoắc Thù cười hì hì lên tiếng, làm thơ xác thật nàng không biết, nên không muốn vướng vào vòng phong nhã này, mắc công bị chê cười.
Khi hai người lại đây, ánh mắt mấy cô nương nhịn không được rơi xuống trên người Hoắc Thù "Linh tỷ tỷ, muội muội này thật xinh đẹp, là cô nương nhà ai?" Một cô nương tướng mạo không tầm thường kinh ngạc hỏi Nhìn hai thiếu nữ đứng chung với nhau, trong đó cô nương trang điểm phú quý giống như đóa mẫu đơn nở rộ dưới ánh mặt trời, tươi đẹp sáng lạn, dưới ánh mặt trời lóe lên quang hoa thuộc về nàng, nháy mắt liền làm cho cả người Cát Kỳ đều như lá nền.
Cát Linh không chút để ý nói, "Là biểu muội Thù nhi nhà ngoại" "Ai nha, vậy chẳng phải là Tĩnh An Hầu phủ...." Thiếu nữ kia khẽ che môi, ánh mắt nhìn về phía Hoắc Thù tức khắc có chút bất đồng Vì vậy thực nhanh, một số cô nương không ưa thích ngâm thơ vẽ tranh lại đây lôi kéo Hoắc Thù cùng Cát Kỳ đi chơi, ẩn ẩn lộ ra loại tư thái lấy lòng.
Các cô nương đang ngồi đều biết phu nhân tri phủ Vân Châu xuất thân hầu môn, chất nữ nhà mẹ đẻ tự nhiên là hầu môn thiên kim, tự nhiên vô cùng nguyện ý kết bạn.
Đương nhiên, cũng có một số người tự xưng là tài hoa, không muốn thông đồng làm bậy, chỉ lạnh mắt nhìn Cát Linh làm xong một bài thơ, ngước mắt nhìn qua,