Chương 27
tiếp đãi chậm trễ" Cát Quý Hoành dặn dò nói Hoắc Bình trong lòng biết trượng phu kính trọng mình mới dặn dò một câu, lập tức cười đáp ứng Sau khi tắt đèn, hai phu thê liền lên giường nghỉ ngơi.
Hôm sau, Hoắc Thù sau khi rời giường dùng qua đồ ăn sáng, liền đến chính viện thỉnh an cô mẫu Hai chị em Cát gia đều ở đó Cát Linh ngồi một bên, bàn tay trắng nhỏ cầm chén trà cúc mai xanh phủ lớp men trắng, đôi mắt thanh lãnh rũ xuống chậm rãi uống trà, trên người khoác một bộ áo ngoài màu nguyệt bạch thêu trúc, an tĩnh mà ngồi, có một loại thần vận thanh lãnh u nhiên, giống như rời xa chốn trần gian huyên náo So với nàng thì Cát Kỳ chính là người yêu thích náo nhiệt, thích trang điểm mình như ngày lễ lộc tết nhất, một thân lấp la lấp lánh.
Dung mạo nàng không xinh đẹp như tỷ tỷ, trên mặt còn mang theo vẻ phì nộn của trẻ con, lại giống như hài tử chưa lớn, không có chút phong thái thiếu nữ nào, tính tình cũng cực kỳ hoạt bát.
Nhìn thấy Hoắc Thù qua đây, Cát Kỳ liền nhảy lại giữ chặt nàng, cười nói "Thù biểu tỷ tới Biểu tỷ khó có khi tới Vân Châu phủ, ta vừa rồi đang nói chuyện cùng mẫu thân, hôm nay muốn dẫn biểu tỷ đi dạo Vân Châu thành đó" Hoắc Thù vừa nghe xong, hai mắt lập tức sáng lấp lánh nhìn Hoắc Bình.
Hoắc Bình thấy thế, không khỏi có chút đau đầu, phát hiện chất nữ nhà mẹ đẻ chưa từng gặp mặt này tựa hồ bị Ngu gia giáo dưỡng quá hoạt bát, chuyện gì đều hiện rõ trên mặt, nói chuyện lại thẳng, nhưng kỳ lạ là không làm cho người ta có tâm lý chán ghét, thật sự là...
tính tình làm người ta một lời khó nói hết, cùng các thế gia quý nữ trong kinh xác thực có chút bất đồng.
"Tam cô mẫu, được không?" Hoắc Thù trông mong nhìn Hoắc Bình.
Hoắc Bình nói "Ngươi hôm qua mới đến, đường xe mệt nhọc, không bằng hôm nay nghỉ ngơi một ngày..." "Không cần, tối qua ta đã nghỉ ngơi đủ rồi" Hoắc Thù nói Cát Kỳ lôi kéo tay nàng, cười hì hì nói với mẫu thân "Nương, con dẫn biểu tỷ đi dạo, sẽ trở về nhanh thôi, sẽ không ham chơi đâú Hoắc Bình có chút bất đắc dĩ, rốt cuộc cũng không đành lòng từ chối tiểu nữ nhi, chỉ phải đáp ứng, liền phân phó người ra ngoài chuẩn bị xe ngựa, cũng kêu quản sự an bài nhiều ma ma đi theo.
Cát Kỳ không quên tỷ tỷ, quay đầu hỏi "Tỷ tỷ, muốn đi cùng không?" Hoắc Thù đứng một bên mỉm cười nhìn, vẫn chưa mạo muội mở miệng.
Cát Linh hơi động mi, nhàn nhạt cự tuyệt, "Các ngươi tự đi dạo đi, ta trở phòng đọc sách" Dứt lời, nàng liền đứng dậy, thong thả ung dung dẫn nha hoàn rời đi, lưu lại một đạo bóng dáng mảnh khảnh xinh đẹp.
Cát Kỳ đã quen với thái độ này của tỷ tỷ, quay đầu làm mặt quỷ với Hoắc Thù, nhỏ giọng nói "Tỷ tỷ của ta đối với ai cũng đều như vậy, tính tình như tiên tử, không thích phàm nhân quấy rầy.
Tỷ không cần để ý đến nàng, hôm nay ta dẫn tỷ đi dạo Vân Châu thành, có rất nhiều nơi để đi đó" Hoắc Thù cười gật đầu, căn bản không để ý đến vị biểu tỷ giống tiên tử kia Tính tình Cát Kỳ có vài phần tương tự Ngu Thiến, đều là người hoạt bát rộng rãi, thực dễ dàng ở chung, Hoắc Thù thích chơi cùng với nữ hài tử loại này, giống như Linh biểu tỷ vừa rồi, lúc nào cũng mang bộ dạng thanh lãnh, nói chuyện mang theo vài phần như tiên tử, phỏng chừng chắc cũng coi thường mình, nàng cũng thấy mệt đến hoảng, quên thôi Chờ sau khi xe ngựa