⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 22

từ tủ âm ra hai đôi vòng đeo vào cho nàng.
Một đôi là vòng tay ngọc dương chi chạm hoa toàn thân trắng tinh, một đôi là vòng ngọc phỉ thúy thông thấu không tì vết, mỗi tay đeo một đôi, một trắng một xanh, ở dưới ống tay áo như ẩn như hiện, cùng vòng cổ trân châu tương trợ lẫn nhau, càng thêm vài phần tươi đẹp.
"Nhìn được không?" Hoắc Thù lần nữa mất kiên nhẫn, vô cùng không biết điều nói "Sắc trời đã tối, đến lúc đó ánh sáng không rõ, trang điểm đẹp như thế nào cũng không có người nhìn" Ngải Thảo đi tìm ngọc bội áp váy, miệng nói "Tiểu thư tốt của ta ơi, người đây là lần đầu tiên đi bái phỏng vị cô cô chưa từng gặp mặt, tự nhiên phải trang điểm tỉ mỉ ngăn nắp một chút, mới không để người ta coi thường" Cũng đỡ cho Hoắc gia cô nãi nãi cho rằng Hoắc gia cô nương sinh sống tại Ngu gia không tốt.
Ngải Thảo biết tuy rằng cô nương nhà mình được Ngu lão phu nhân yêu thương, nhưng rốt cuộc cũng họ Hoắc, nhìn mười mấy năm qua người Hoắc gia chưa bao giờ có người qua đây hỏi thăm một tiếng, đủ biết thái độ Hoắc gia là như thế nào rồi.
Mặc kệ năm đó phát sinh chuyện gì, cô nương rốt cuộc cũng lớn lên tại Ngu gia, đại biểu cho thể diện Ngu gia, đây là lần đầu tiên tới cửa bái phỏng trưởng bối, tự nhiên không thể để người khinh thường.
Tìm ra một khối ngọc bội dương chi đè trên làn váy, Ngải Thảo đánh giá cẩn thận tiểu thư nhà mình, phát hiện không gì không thỏa đáng, rốt cuộc cũng vừa lòng.
Lúc này, xe ngựa đang được quản sự Cát gia nghênh đón, chậm rãi đi vào hậu viện nha môn tri phủ.
Phủ tri phủ Vân Châu, phía trước là nơi công vụ, cùng hậu viện nữ nhân cư trú cách nhau một cửa.
Khi xe ngựa dừng lại, liền thấy Lý ma ma đã gặp qua hôm trước mặc trang phục xanh lá mạ cùng nha hoàn ra nghênh đón.
Lý ma ma ngày hôm trước đi Ngu gia Bình Nam Thành, sau khi nói qua cùng Ngu gia, liền ngựa không nghỉ ngơi mà gấp gáp trở về.
Nhân việc nàng đã gặp qua Hoắc Thù, Hoắc Bình liền để nàng qua đây nghênh đón, xem ra cũng coi trọng chất nữ này Một nha hoàn khác là đại nha hoàn đắc dụng bên người Hoắc Bình, Đan Hà, lập tức cùng Lý ma ma đến bên xe ngựa, cười nói "Là Hoắc gia thất cô nương sao?
Nô tỳ là Đan Hà, phu nhân nhà chúng ta nghe nói sáng sớm hôm qua thất cô nương đã từ Bình Nam thành xuất phát, buổi trưa hôm nay vẫn luôn ở nhà chờ, nghe nói thất cô nương tới rồi, sai nô tỳ lại đây nghênh đón thất cô nương" Màn xe ngựa được một bàn tay trắng xốc lên, một thiếu nữ bộ dạng nha hoàn, diện mạo tú lệ xuống xe trước, sau đó mới xoay người đỡ một thiếu nữ dung mạo xu lệ, trang điểm quý khí xuống xe.
Ngay lúc thiếu nữ kia ngẩng mặt lên, nhìn các nàng cười sáng lán, Đan Hà nhịn không được ngây ngẩn cả người.
Hoắc gia thất cô nương này, thật sự quá xinh đẹp, dung mạo tươi đẹp đường hoàng, cực kỳ lấy lòng người, chỉ liếc mắt một cái liền làm cho người ta kinh diễm không thôi.
Đặc biệt lúc cười rộ lên, nụ cười kia rạng rỡ, giống như minh châu dưới ánh mặt trời, tinh thần phấn chấn, vô cùng có sức hút, làm người ta nhịn không được cũng cười theo nàng, tâm tình có thêm vài phần vui sướng.
Hoắc Thù trước chào Lý ma ma một tiếng, sau đó mới nói với Đan Hà "Làm phiền Đan Hà cô nương" Đan Hà vội nói không dám, thu liễm tâm tình, cùng Lý ma ma nghênh đón vị kiều khách


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡