Ngày hôm đó kết thúc, Yến Đường cũng sắp mệt lả đi, trên đường về cô ngủ thiếp đi luôn, lúc xe đến cổng trường vẫn là Tống Úc gọi cô dậy.
"Hôm nay vất vả cho cô giáo rồi, hiệu quả rất tốt."
Lúc xuống xe, Tống Úc rất ga lăng đỡ lấy tay cô.
Gió lạnh thổi qua, Yến Đường tỉnh táo hơn nhiều, cô nói với cậu "Cậu mới là người vất vả, về nghỉ ngơi cho khỏe."
Cả ngày hôm nay cô chỉ vận động miệng lưỡi, còn Tống Úc lại thực sự phải tập luyện thể lực, họp phân tích lại trận đấu, đấu tập với các võ sĩ khác.
Vậy mà tinh thần cậu vẫn tốt như vậy, chỉ có thể nói chàng trai mười tám tuổi này đúng là chất lượng kim cương về mọi mặt.
Hơn nữa hôm nay Yến Đường cũng khá vui vẻ.
Công việc hôm nay rất thuận lợi, còn quen biết được một nhóm người cởi mở. Những điều mới mẻ này như được rót vào người cô, khiến tinh thần vốn ủ rũ của cô có được một chút sức sống hiếm hoi.
Nhưng không hiểu sao, chuyện tốt cô gặp được chẳng bao giờ kéo dài quá ba phút.
"Yến Đường "
Một người từ trong cổng trường bước ra, vẫn là áo vest khoác ngoài áo phao đen, chạy lon ton đến trước mặt cô.
Dương Nhất Châu kéo tay cô "Sao em muộn thế này còn ở bên ngoài?"
Anh ta nhanh chóng chú ý đến người bên cạnh Yến Đường, sững người một lúc rồi hỏi với vẻ không dám tin "Em và người này có quan hệ gì? Hai người quen nhau à?"
Vừa rồi Yến Đường còn đang nói chuyện với Tống Úc, hai người đứng sát nhau, cửa xe vẫn mở, rõ ràng là cô vừa từ trên xe bước xuống.
Hôm đó Dương Nhất Châu còn tưởng anh chàng ngoại quốc này chỉ tình cờ đi ngang qua rồi xía vào chuyện người khác thôi, anh ta thừa nhận hôm đó mình có hơi lớn tiếng, hành động cũng có chút gây hiểu lầm.
Nhưng nếu Yến Đường quen người này, mọi chuyện sẽ khác.
Gia đình hai người họ vẫn đang cố gắng vun vén, cô qua lại với người khác thế này là sao?
"Là học sinh tôi dạy kèm." Yến Đường lạnh nhạt nói "Anh đến đây làm gì?"
Sắc mặt Dương Nhất Châu lúc này mới nhanh chóng dịu đi "Cô của em nói không liên lạc được với em, sợ em xảy ra chuyện, nên bảo anh đến xem em thế nào."
Lúc ăn cơm vừa rồi cô không xem điện thoại, bây giờ Yến Đường mở WeChat ra xem, cô của cô quả thật đã gửi mấy tin nhắn cho cô, hỏi cô khi nào rảnh, muốn dẫn cô đi ăn cơm với Dương Nhất Châu và bố mẹ anh ta.
Cô mãi không trả lời, cô của cô nhắn Tiểu Dương lo cho con nên đến tìm con đấy, thằng bé tốt như vậy, phải biết trân trọng.
"Không phải tôi đã nói không muốn gặp lại rồi sao." Yến Đường nhíu mày.
"Đây là chuyện của hai nhà chúng ta, em vì chút chuyện nhỏ đó mà làm ầm lên như vậy, em bảo bố mẹ em và cô phải làm sao? Em bảo bố mẹ anh nghĩ thế nào?"
Sự kiên nhẫn của Dương Nhất Châu cũng sắp cạn kiệt.
"Hơn nữa anh nói có sai sao? Người có chí tiến thủ nào lại đi làm thu ngân, đi dạy kèm mấy chuyện vớ vẩn này vào thời điểm quan trọng như vậy? Tìm việc khác đi chứ, thật sự là muốn tốt cho em thôi."
Yến Đường đã nói rõ với bố mẹ và cô của cô rằng mình không thích Dương Nhất Châụ Họ hỏi lý do, cô nói Dương Nhất Châu coi thường cô, họ lại bảo cô đừng quá nhạy cảm, nếu coi thường cô thì sao lại đồng ý đi xem mắt với cô chứ.