⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Vãn ngón tay nhẹ nhàng xẹt qua mặt ngoài sô pha “Anh Trịnh Tranh, cái mô hình phi màu xanh biển anh mua là bao nhiêu vậy, em nghe nói người kia cũng rấtthích, em định…”
Trịnh Tranh kinh ngạc rấtnhiều, nhịn không được nhẹ nhàng thở ra “Cái mô hình kia kia là của Hạ Nhu Nhu đưa cho tôi.”
...
Bên tɾong khu phòng học.
Tiếng chuông tan học vang lên, bọn học sinh lục tục từng người rời khỏi phòng học, hành lang bắt đầu ồn ào lên.
Chỉ có bậc thang tɾong hội trưởng vẫn còn thưa thớt người, mơ hồ có thể nghe thấy bên tɾong một giọng nói của nữ sinh tự tin lanh lẹ “…Đó chính là nội dung hội báo lần này của tôi, cảm ơn mọi người đã lắng nghe.”
Dứt lời, tức khắc truyền đến tiếng vỗ tay nhiệt liệt.
Không ngoài dự liệu, kế hoạch của Hạ Nhu Nhu lại lần nữa được toàn ban đánh giá cao.
Trên bục giảng.
Hạ Nhu Nhu rút USB ra, thu thập tài liệu, liền đi về phía bên trái thính phòng.
Ngừng ở trước mặt hai tổ viên của mình, đắc ý mà nâng cằm “Thế nào?”
Trần Tiểu Giai là bạn cùng phòng kiêm bạn thân của Hạ Nhu Nhu, ôm e0 cô ta kích động mà nhảy loạn “A a a May mắn mà mình sáng suốt, sớm đã ôm chặt đại thần, giáo viên tiêu chuẩn khó tính nhất, vậy mà lại cho cậu 99 điểm ”
Thân hình cao lớn đĩnh bạt của nam sinh từ trên chỗ ngồi đứng lên cười, nhìn Hạ Nhu Nhụ
“Vất vả cho cậu rồi, Nhu Nhu, tôi không giúp đỡ được gì nhiềụ” Đang nói chuyện là nam sinh lớn lên cũng thật tốt, mày rậm mũi cao, đôi mắt đen nhánh.
Cho dù là mặc áo thun đen bình thường, lại vẫn có thể nhìn ra dáng người vai rộng e0 hẹp của cậu, đường cong cánh tay tràn ngập lực lượng.
“Ấy, Bùi Viễn ” Hạ Nhu Nhu nhìn lướt qua bàn dài, cười cười đấm bả vai nam sinh “Cậu khách sáo với mình làm gì, cậu chính là đại biểu biện luận của trường chúng ta, lại thấy người nhỏ bé như tôi vẻ vang sao?”
Đột nhiên nhớ tới mấy ngày hôm trước lúc Tô Vãn trò chuyện riêng với mình, động tác Hạ Nhu Nhu lập tức cứng đờ, biểu tình giả vờ giận dữ cũng có chút mất tự nhiên.
Tô Vãn Chị Nhu Nhu, em nghe nói chị thường xuyên tham quan triển lãm, chị cảm thấy… Bùi Viễn sẽ thích mô hình như thế nào? Em định… mua cho anh ấy một cái.
Kỳ thật Hạ Nhu Nhu đã sớm từ Trịnh Tranh nghe nói, sự việc trên vòng bạn bè kia chỉ là hiểu lầm thôi.
Tô Vãn đã có người tɾong lòng rồi.
Nhưng Hạ Nhu Nhu không nghĩ tới, người kia thế mà lại c là người chơi từ nhỏ cùng cô ta lớn lên, thanh mai trúc mã Bùi Viễn.
Lúc ban khi nghe tin tức này từ Tô Vãn, Hạ Nhu Nhu có chút kinh ngạc, còn có chút nói không nên lời, đến bây giờ vẫn còn mộng mị không rõ ràng.
“Hạ Nhu Nhu” Bùi Viễn bất đắc dĩ mà bắt lấy cánh tay đang làm ác của Hạ Nhu Nhu ở trên người mình “Cậu muốn đánh thì đánh đi, vẫn luôn nắm cổ áo tôi làm gì, tôi sắp thở không nổi rồi? ”
“Khụ khụ” Cô ta yên lặng rút tay về, thủ đoạn tɾong lòng đã bị Bùi Viễn nắm được, tɾong lòng có chút bất an.
Hạ Nhu Nhu giống như tùy ý mà ngắm nhìn Bùi Viễn “Các cậu cuối tuần có rảnh không? Trịnh Tranh đề nghị mọi người tɾong hội học sinh cùng đi ăn nướng BBQ bên cạnh suối, đừng có quên.”

⬅ Trước Tiếp ➡