Đúng lúc Thẩm Tông đang lo lắng vì tiền bạc, giọng Cố Khải vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ
“Đến nơi rồi.”
Căn hộ ở tiểu khu Phúc Lâm là nhà cha mẹ Cố Khải mua cho hai vợ chồng làm nhà tân hôn, nằm ở tầng trên cùng của tòa nhà mười chín tầng, là dạng căn hộ thông tầng.
Lúc mới cưới, hai người từng ở đó một thời gian. Nhưng do nơi này cách công ty Thẩm Tông làm việc quá xa, mỗi lần đi làm phải mất hơn một tiếng rưỡi, đi lại vô cùng bất tiện. Về sau, Cố Khải xin được một căn ký túc xá độc thân trong khu nhà của nhà xuất bản nơi anh làm việc, thế là hai người bàn bạc rồi dọn sang đó ở.
Cứ vậy ở suốt ba năm, căn nhà ở Phúc Lâm gần như chẳng quay lại được mấy lần.
Căn hộ ấy rộng tới 160 mét vuông. Tầng dưới ngoài bếp và nhà vệ sinh còn có hai phòng ngủ và một phòng khách siêu lớn. Phòng khách nằm ở phía nam, kết nối với một ban công kính lớn tràn ánh sáng, khiến cả căn nhà luôn rực rỡ, sáng bừng.
Tầng trên cũng có hai phòng ngủ và một nhà vệ sinh cuối hành lang. Ngoài ra còn có hai ban công lớn, một phía nam và một phía bắc.
Theo lời Cố Khải, ngày đó ba mẹ anh chọn căn hộ này chính là vì thích hai cái ban công rộng ấy. Họ từng tưởng tượng sẽ biến nơi đó thành một khu vườn nhỏ, trang trí thành nơi trồng hoa cỏ rất đáng yêụ
Ban công phía bắc rộng khoảng chín mét vuông, thiết kế vuông vắn, hai mặt là tường, hai mặt còn lại chỉ dùng lan can inox để chắn.
Ban công phía nam thì càng rộng hơn, gần mười lăm mét vuông. Lúc trang trí, chỉ có khu vực gần cửa lắp mái che, còn lại đều để trống đón nắng.
Vì căn hộ này được mua từ khá sớm, lại đúng vào thời điểm chính phủ đang phát động phong trào "xanh hóa mái nhà", nên khu ban công sát tường còn được lắp thêm một chiếc thang inox dẫn thẳng lên sân thượng..
Trên mái nhà là khu vực dành riêng cho cư dân sử dụng, không chỉ có hệ thống thoát nước kép để phòng mưa ngập mà còn được quy hoạch sẵn khu trồng hoa và hồ nước nhỏ.
Một căn hộ đẹp như thế, vậy mà ở đời trước, sau khi ly hôn, Cố Khải lại mang bán đi.
Căn hộ ấy, nếu tính theo giá thị trường lúc đó, đáng giá ít nhất năm trăm vạn. Vậy mà anh lại vội vàng rao bán với giá chỉ ba trăm bảy mươi vạn.
Chưa kể, tiền bán nhà vừa mới chuyển vào tài khoản thì động đất ập tới. Đến cả cơ hội chuyển khoản cho Thẩm Tông anh cũng chưa kịp làm.
Mà lúc đó, Thẩm Tông vẫn còn chưa đi du học nước ngoài.
Khoảng cách khai giảng vẫn còn khá xa, nên sau khi ly hôn với Cố Khải, Thẩm Tông quyết định đi Nam An tham dự lễ kỷ niệm ngày thành lập trường đại học, cũng là để giải tỏa tâm trạng. Ai ngờ, cô lại gặp phải một thiên tai lớn.
Động đất bắt đầu từ các thành phố ven biển và Nam An là nơi đầu tiên bị ảnh hưởng. Sóng thần theo sau, chỉ trong tích tắc, đã phủ kín cả thành phố.
May mắn là Thẩm Tông và một số người bạn học cũ đang ở khu nghỉ dưỡng trên núi, cách Nam An hơn một trăm cây số. Họ đến đó để thăm một vị đạo sư nổi tiếng, và vì thế, đã tránh được tai nạn này.