⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi đưa lão phu nhân Tưởng về nhà, Vãn Gia tự mình bắt taxi rời đi.
Đêm nay quả thật là không ăn no, sau khi về đến nhà, cô đun sôi nước nấu bát hoành thánh ăn liền.
Rửa mặt rồi đi ra, vừa kịp lúc.
Cô mở nắp bát ra, hơi nóng phả lên mặt, mùi thơm lập tức xộc vào khoang mũi.
Hoành thánh nhăn nhúm nở ra, biến thành những viên nhỏ đầy đặn trong suốt, rắc hành vừa mới cắt xong vào, nước canh trong veo trong nháy mắt làm dịu dạ dày lại.
Vãn Gia chậm rãi ăn xong hoành thánh, sau đó thu dọn bàn ăn, khi đi lên mới phát hiện túi giấy trên bàn trà, lúc này mới nhớ tới khi nãy đi ngang qua tiệm giặt khô thế nhưng lại quên gửi quần áo vào đó.
Mở túi giấy ra, nhìn thấy bên trong là bộ âu phục Chúc Ngộ Thanh đã thay ra.
Ngoại trừ mùi rượu, trên quần áo còn có mùi gỗ thơm nhẹ, không sặc mũi, thấm đẫm hương thơm yên bình trong trẻo.
Cô mở nhãn giặt quần áo ra xem, phát hiện đó là vải hỗn hợp.
Vải hỗn hợp có thể giặt bằng tay, trước kia vì để tiết kiệm tiền, phần lớn âu phục Phan Phùng Khải thay ra đều là do Vãn Gia giặt tay, cô đều đã xử lý qua đủ các loại vết bẩn, vẫn còn nửa chai nước giặt phù hợp, cũng quen với nhiệt độ và độ mạnh của nước.
Điện thoại di động reo lên, có một cuộc gọi đến.
Nhìn tên hiển thị trên màn hình điện thoại, là bạn thân Lư Đồng gọi đến.
Cô vừa trượt thanh trả lời lên, giọng Lư Đồng liền vang tới “Ngày mai chúng ta đi ăn cơm cùng nhau được không? ”
“Ngày mai cậu không trực à?”
“Chỉ nửa ngày thôi, buổi chiều tớ nghỉ.”
Quả thật là đã mấy ngày không gặp nhau rồi, Vãn Gia vừa lấy nước giặt vừa nói “Được rồi, vậy ngày mai gặp nhau một chút đi.”
Nói đến việc nên đi đâu, Lư Đồng nói đến công ty của cô ấy “Trên lầu mới mở một quán ăn nhẹ, đúng lúc tớ còn chưa động vào phiếu mua hàng tháng này, chúng ta đi đến đó nếm thử đi.”
Lư Đồng làm việc ở bộ phận lễ tân của E.M, đãi ngộ của E.M nổi tiếng là rất tốt, ngoại trừ ngày lễ, mỗi tháng đều có phúc lợi cho nhân viên, mấy phiếu tiêu dùng kia, Vãn Gia cũng thường xuyên được hưởng ké.
Cô cũng không kén chọn địa điểm “Cũng được, hẹn gặp lại vào ngày mai."
Sau khi cúp máy thì cũng đã gần tới rạng sáng.
Lười chạy xuống lầu, Vãn Gia dứt khoát nâng tấm ván của cái bàn để ủi quần áo lên, rồi lại đi tìm bình xịt.
Muốn đầu óc trống rỗng, việc thích hợp nhất là làm chút công việc thể lực không cần suy nghĩ, cũng có thể hỗ trợ cho việc tiêu hóa.
Sau khi pha trộn xong xà phòng và nước giặt, cô gạt bộ đồ ra, trước khi đặt nó lên tấm ván của cái bàn để ủi quần áo, cô tìm thấy một chiếc ghim cài cổ áo trong túi.
Kích thước của nó bằng đầu ngón tay cái, hình vuông, làm bằng ngọc lưu ly, trên đó còn khắc một số hoa văn.
Nhìn kỹ, nó có vẻ giống như đuôi cá voi.
Có lẽ là lúc thay đồ quên lấy ra khỏi túi cho nên thứ này mới ở đây.
May mắn thay cô đã kiểm tra lại thêm một lần nữa, nếu không nó sẽ bị dính nước giặt, sợ là sẽ để lại dấu vết gì đó.

⬅ Trước Tiếp ➡