Trong lúc chờ thang máy, âm thanh thông báo vang lên, hai cánh cửa thang máy sáng đến nỗi có thể soi gương mở ra, một bóng người thon dài mảnh khảnh hiện ra.
Áo sơ mi và cà vạt có màu xám đậm, tây trang màu đen, cổ áo phẳng, để lộ ra viền cổ áo gọn gàng.
Anh nhìn về phía máy ảnh “Đang làm gì đó?”
Màn hình rung lên, người cầm gậy quay phim rõ ràng đang căng thẳng “Chúc… tổng giám đốc Chúc, chúng tôi đang quay Douyin.”
Người đàn ông gật đầu “Vất vả rồi.”
“Không, không vất vả, không vất vả…” Nhân viên nói năng lộn xộn lặp đi lặp lại lời nói, rõ ràng là đầu óc sắp bị chết máy.
Anh đưa tay nhấn nút thang máy “Anh có muốn vào không?”
“Muốn… muốn... Cảm ơn tổng giám đốc Chúc ” Người đang quay video hoảng loạn đi vào, ngoài miệng không ngừng nói cảm ơn.
Người đàn ông hơi gật đầu, cất bước ra khỏi thang máy.
Ống kính theo bản năng quay theo, chỉ thấy một tay của anh đút vào túi, bóng người chậm rãi bước đi, rất nhanh sau đó liền rẽ vào khu văn phòng.
Video phát sóng xong, mở khu vực bình luận ra, Vãn Gia lướt qua mấy bình luận khen ngợi phía trước…
Anh trai cặn bã của tôi
Xin chào, kết hôn đi, ngày mai nhé, đừng đến trễ.
Tái hôn đi Đứa trẻ luôn khóc lóc muốn gặp cha
Cả đời tôi tận tụy viết luận văn, tôi xứng đáng với chồng mình.
Vãn Gia liếc mắt nhìn số lượt like và chia sẻ ở góc dưới bên phải, quả nhiên thời đại mà nhan sắc của đàn ông lên ngôi, chỉ cần có gương mặt đẹp là cũng có thể nổi tiếng.
Xem xong vẫn thấy trống rỗng, Lư Đồng nâng mặt cảm khái “Người ta lớn lên đẹp trai, tính tình cũng tốt, giống như tổng giám đốc Chúc của chúng ta, không biết sau này sẽ cưới một người vợ như thế nào.”
Vãn Gia cười cười, xoay cái ly uống một ngụm nước.
Dịu dàng không khoa trương, đây là ấn tượng của rất nhiều người đối với Chúc Ngộ Thanh, nhưng điều cô thấy nhiều nhất chính là dáng vẻ nghiêm mặt của anh, vô cùng có cảm giác áp bức.
Bởi vì những thứ này, cô từng cảm thấy vị BOSS này không thích mình cho lắm, cho nên mỗi lần ở cạnh nhau, cô luôn vô cùng cẩn thận.
Đến trưa, người vào cửa hàng cũng ngày càng nhiềụ
Vãn Gia gọi một phần rau củ nướng và bánh sừng bò trứng, hai người vừa ăn vừa tán gẫu, giữa chừng có tin nhắn wechat gửi đến.
Mở ra thì thấy đó là tin nhắn của Chúc Như Mạn, nói là ngày mai phải tặng quà cảm ơn cho cô, nói với cô rằng hãy chuẩn bị tâm lý cho tốt.
Nội dung không đầu không đuôi, Vãn Gia đang buồn bực thì nghe thấy Lư Đồng hỏi “Cậu và Phan Phùng Khải năm nay vẫn làm việc chung phải không?”
Vãn Gia tắt màn hình điện thoại di động, lắc đầu nói “Tớ đã sắp xếp công việc rồi, dự định tuần sau sẽ từ chức.”
Lư Đồng kinh ngạc “Tại sao? Anh ta muốn cậu làm nội trợ toàn thời gian à?”
“Từ chức là quyết định của tớ, không liên quan gì đến anh ấy.” Vãn Gia cắn một miếng măng tây, sau khi ăn xong, chỉ thấy mắt của Lư Đồng trừng to lên “Làm sao vậy, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? ”
Vốn cũng không muốn gạt cô ấy, chỉ bằng hai ba câu, Vãn Gia đã kể hết mọi chuyện ra.