Không Chê Phu Quân
Chương 16
⬅ Trước Tiếp ➡

“A. . . Thật sướng, Mỵ Mỵ thật sướng Đại nhục bổng thật là lợi hại. A. . . Mẹ nó, Mỵ Mỵ sắp bị chơi đến chết A. . . Dùng sức. . .” Đột nhiên côn thịt trong miệng rút ra, có được một chút không khí nên Mỵ Mỵ liền đem khoái cảm nói hết ra ngoài. Bởi vì cô biết các ông chồng của mình rất thích cô làm như vậy, mà cô cũng hi vọng bọn họ thích thế.
Trong suốt quá trình, bọn họ chẳng những chậm rãi cỡri hết đồ của Mỵ Mỵ cùng với đồ của mình, còn thay đổi một bộ lễ phục khác, cũng đổi luôn một khung cảnh khác, dùng các loại tư thế đứng, ngồi, ngửa ra, cúi xuống, nằm sấp. Từ những tư thế họ bày ra mà cùng chơi nhau một lần, lại một lần lên tới đỉnh cao trào.
Trò chơi điên cuồng này vẫn tiếp tục cho đến khi Mỵ Mỵ không còn sức chống đỡ nổi mà ngất đi, cả ba người đàn ông mới lưu luyến chấm dứt.
Nếu có người hỏi Khi cô dâu đã bất tỉnh, vậy thì áo cưới ai sẽ thay ra?
Đáp án chính là Who care? 
Vào một buổi chiều mùa xuân tươi đẹp.
“Em có thể đứng đây chờ chị được không? Chị đi mua kem cho em, rất nhanh sẽ trở lại nha.” Nhìn thấy em gái nhỏ nhìn vào nơi bán kem mà nuốt nước miếng, nhưng lại không quấy khóc, nhõng nhõe đòi mua, cô gái trông trẻ quyết định lén mua một cây kem ngon để khen thưởng cô bé.
“Được ạ ” Em bé nhỏ xinh xắn như búp bê nghe được chị trông trẻ mua kem cho mình ăn thì càng trở nên vui vẻ, nghe lời. Học theo cách của anh trai dạy, đứng nghiêm tại chỗ, hai mắt đen mở to như hai trái nho, khát khao nhìn chị trông trẻ. Anh trai đã từng cho cô bé ăn kem dâu rất ngon Nhưng vì mẹ dặn, ăn nhiều kem sẽ bị đau bụng, nên anh chỉ dám cho ăn một chút. Nhớ lại cảm giác đó thật sự muốn ăn nhiều một chút nha.
“Em gái không được đi đâu nha. Ngàn vạn lần không được chạy đi đâu hết nha.” Mua kem phía bên kia đường mà thôi, đi nhanh rồi quay lại, chắc sẽ không xảy ra chuyện gì đâụ Với lại bình thường cô bé rất ngoan ngoãn không chạy lung tung.
“Được ạ Chị đi nhanh đi, em muốn ăn kem.” Em bé nhỏ như búp bê chỉ nghỉ đến kem nước miếng đã muốn chảy hết ra, thúc giục chị trông trẻ đi nhanh về nhanh.
“Được, chị rất nhanh sẽ quay lại.” Cô gái xoay người chạy nhanh về phía đối diện bên kia đường, không muốn em nhỏ phải chờ lâụ
Cứ như vậy mà cô bé xinh như búp bê đứng chỗ đó mà chờ, nhưng chị còn chưa quay lại, hơn nữa thấy những chú hề đi qua, vừa đi vừa đùa giỡn biểu diễn những trò xiếc ảo thuật bắt mắt. Trời sinh đứa nhỏ có tính tò mò, bất tri bất giác cô bé bắt đầu bước đi theo những chú hề, quên hẳn lời dặn đứng đây chờ của chị trông trẻ.
Mặt trời cũng bắt đầu từ từ xuống núi, cô gái nhỏ bây giờ mới biết là mình đã đi theo những chú hề đến một nơi mà mình không biết là đâu, lúc này mới cảm thấy sợ hãi. Cô gái nhỏ thử nhớ lại đường đi để trở về nơi mình đứng đợi chị trông trẻ, nhưng càng đi lại càng không biết đi nơi nào, cô bé đi đến một nơi hoàn toàn yên tĩnh. Nơi này mỗi nhà đều cách rất xa nhau, không có bóng người, lại còn có tiếng chó sủa. . . Lúc này cô bé mới khóc lớn thật sự “Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ đang ở đâu? Mẹ, con muốn mẹ ”
“Ách, ăn rất no nha ” Lâm Thịnh vừa ăn no bụng xong, hiện đang dẫn chú chó trong nhà đi dạo, tiện thể tiêu hóa một chút bữa tối vì ăn quá nhiềụ


⬅ Trước Tiếp ➡