⬅ Trước Tiếp ➡

"Đừng nói nữa " Trình Tuân lạnh lùng quát, quay đầu nhìn Lương Chiêu Tịch, siết chặt bàn tay đang không tự chủ toát mồ hôi lạnh "Chiêu Tịch, đây là chuyện tốt, dù sao cô cũng là con gái, phấn đấu đến cuối cùng chẳng phải cũng phải trở về với gia đình sao, có thể gả vào nhà họ Mạnh, bao nhiêu thiên kim ở Bắc Kinh cũng không dám nghĩ tới, cô nên biết đủ rồi."
"Còn về công ty thì cô đừng lo." Anh ta nở nụ cười vừa vặn "Bây giờ không phải như lúc mới thành lập, mọi người đều đã đi vào quỹ đạo rồi, cô không có ở đây, chúng tôi vẫn có thể xoay sở được."
"Ý anh là." Lương Chiêu Tịch chớp chớp đôi mắt khô khốc, chậm rãi đối mặt với Trình Tuân, đôi mắt màu trà trong suốt lóe lên vẻ lạnh lẽo "Anh muốn đuổi tôi ra khỏi công ty?"
Sắc mặt Trình Tuân thay đổi, anh ta run tay rút ra một tờ giấy.
Trên tờ giấy chi chít chữ in, chỉ có một chữ ký viết tay hơi mờ ở cuối.
Trình Tuân cầm tờ giấy lên cho cô xem "Đây là đơn xin thôi việc do chính cô ký, viết rõ là tự nguyện rút khỏi công ty, từ bỏ mọi quyền lợi, vị hôn phu của cô gửi đến đó, nói là cô sắp kết hôn nên không làm nữa, tôi, tôi có thể không đồng ý sao Hơn nữa, cậu cô đã nhận sính lễ mấy chục triệu rồi, cô còn có thể hủy hôn được à?"
Anh ta ngẩng cằm "Chiêu Tịch, tôi là vì công ty mà suy tính đó, đắc tội với Mạnh Kiêu thì công ty có được lợi gì? Cô cũng đừng ích kỷ như vậy, coi tất cả chúng tôi như vật hi sinh chứ."
Những ngón tay lạnh buốt của Lương Chiêu Tịch áp vào mí mắt, cố gắng nén cảm giác nóng rát dữ dội xuống, cô rũ mắt, nhìn chiếc váy trên người mình, tự giễu cười một tiếng.
Hôm nay cô là nhân vật chính.
Phải mặc thật trang trọng.
Buổi lễ kỷ niệm thành lập công ty được tổ chức vì cô.
Tờ giấy trắng có chữ ký không biết được cố tình chuẩn bị từ bao giờ và lấy ra từ đâụ
Thậm chí cả cuộc gọi cầu cứu của Trình Tuân một tuần trước và thông tin cá nhân của cô dễ dàng bị tra ra.
Tất cả đều rõ ràng kể lại sự lố bịch của cô.
Một năm nay Trình Tuân thường xuyên xuất hiện ở chốn danh lợi, hào quang của các dự án công ty đều nằm trong những cuộc cụng ly của anh ta, anh ta nghĩ rằng những thành quả được cô dồn hết tâm huyết tạo dựng, anh ta có thể độc chiếm, còn người ở hậu trường là cô lại trở thành vật cản, anh ta không những muốn đá cô đi, mà còn muốn bán cô với giá cao vào phút cuối.
"Chiêu Tịch, cô không cần phải như vậy, sau này cô gả…"
Trình Tuân chưa nói hết câu, bỗng "chát" một tiếng giòn tan, đầu anh ta đột ngột nghiêng sang một bên, má nhanh chóng sưng đỏ, anh ta không thể tin nổi ôm lấy khóe miệng rướm máu, ánh mắt đầy hung tợn.
Lương Chiêu Tịch mặt không cảm xúc, thu lại bàn tay đang khẽ run rẩy.
Các khớp ngón tay cô siết chặt đến đau buốt, cô từng chữ từng câu nói "Câm miệng lại đi, tôi bây giờ không có thời gian quan tâm anh, anh chỉ cần nói cho tôi biết, Mạnh Kiêu đi đâu rồi."
Cô gái vừa nãy lên tiếng, giọng khàn đặc vội vã trả lời "Chiêu Tịch, tôi nghe thấy cô gái trong điện thoại nói ở văn phòng Mạnh Kiêu Anh ta chắc là đã về công ty của mình rồi "
Lương Chiêu Tịch lạnh lùng quét mắt qua những người khác với vẻ mặt khác nhau, không nói một lời, quay người bỏ đi.
Lương Chiêu Tịch gọi cho Mạnh Kiêu không dưới mười cuộc, không ai nhấc máy.


⬅ Trước Tiếp ➡