Chương 21
Lương Chiêu Tịch nắm bắt nhịp điệu một cách không lộ liễu, từng bước đưa ra những câu hỏi muốn biết, vừa trò chuyện được một lúc, điện thoại của Mạnh Kiêu reo, sau khi nghe điện thoại, anh ta phất tay với cô.
"Có việc phải đi trước rồi, hôm nay không rảnh đưa cô, cô về chuẩn bị cho tốt, tối ngày kia tôi sẽ gọi xe đến đón cô, ăn mặc cho tươm tất vào, đã nhận tiền của tôi thì đừng lúc nào cũng ra vẻ nghèo khổ như vậy."
Lương Chiêu Tịch không bận tâm đến những lời nói chói tai của anh ta, cô nhẹ nhàng gật đầu, môi cong cong tạm biệt.
Anh ta vừa bước ra khỏi cửa, nụ cười trên môi cô đã vụt tắt, đôi mắt quyến rũ như hình quả hạnh giờ đây sắc lạnh như băng, cảm giác khó chịu như bị rắn bò khắp người không tài nào xua đi được.
Cô không biết làm cách nào để giải tỏa, tìm đến bồn rửa tay xả nước lạnh rửa đi rửa lại mấy lần, rồi lại chi đậm gọi một ly cà phê uống cạn, mới làm loãng đi cái sự khó chịu khi bị ép buộc phải diễn.
Tên chó má đó, đi rồi cũng tốt.
Những vấn đề khác, cô thà tự mình đến nhà họ Mạnh tìm câu trả lời còn hơn là phải dây dưa với anh ta nữa.
Lương Chiêu Tịch cẩn thận cất chiếc ô, bước ra khỏi quán cà phê.
Cô gái đi cùng Mạnh Kiêu lúc trước đang đợi cô ở ngoài cửa, thấy cô ra thì vội vàng chào đón "Cái đó, tôi phải giải thích với cô một chút, hôm qua tôi không biết Mạnh Kiêu cầu hôn, không cố ý phá hoại đâu, với lại tối qua chúng tôi không làm gì hết, cô đừng…"
"Tôi không để tâm." Lương Chiêu Tịch hiểu cô gái này không rõ thân thế của cô, sợ bị trả thù, cô không ngại nhân cơ hội này củng cố hình tượng của mình "Mạnh Kiêu là người như vậy, tôi quen rồi."
Cô gái lắc đầu "Có lẽ cô hiểu lầm anh ấy rồi, anh ấy tốt bụng lắm, không phải như lời đồn bên ngoài đâụ"
Lương Chiêu Tịch hoàn toàn không muốn nghe chuyện về Mạnh Kiêu, cô khuyên cô gái kia đi về, rồi trực tiếp bắt taxi đến sân bay quốc tế Bắc Kinh.
Đường xa cộng thêm trời mưa tắc đường, khi cô đến nơi đã là buổi chiều, đợi chưa đầy một tiếng, chuyến bay của Tống Thanh Mạch đã hạ cánh.
Giữa đám đông náo nhiệt ở cửa ra, Tống Thanh Mạch cao ráo nổi bật, cô ấy hào sảng tháo kính râm, tìm chính xác vị trí của Lương Chiêu Tịch, chạy đến ôm chầm lấy cô, xoa đầu cô "Em gái ngoan của chúng ta chịu ấm ức rồi, tớ về rồi đây, sẽ che chở cho cậu, chiều nay chúng ta sẽ đến nhà họ Mạnh…"
"Xin lỗi Mạch Mạch, tình hình hơi phức tạp, chiến thuật buộc phải nâng cấp." Lương Chiêu Tịch cắn môi, nghiêm nghị nói "Chặn xe thất bại, tớ chuyển sang câu người rồi."
Ánh mắt Tống Thanh Mạch dần trở nên kinh hãi "Người nào, câu kiểu gì?"
"Mạnh Thận Đình, lấy chính tớ ra câụ"
…
Ngày 27 tháng 9, một ngày trước Trung Thu, cũng là ngày Mạnh Kiêu hẹn đến đón người.
Lương Chiêu Tịch vẫn luôn nghi ngờ Mạnh Kiêu đã nói nhầm thời gian, lễ tế tổ Trung Thu cùng với tiệc gia đình, chẳng phải nên vào chính ngày Trung Thu sao, sao lại sớm hơn?
Tống Thanh Mạch chủ động giúp cô tìm hiểu, cô mới biết rõ quy định của nhà họ Mạnh.
Lễ tế tổ này kéo dài ba ngày, bắt đầu từ một ngày trước Trung Thu và kết thúc vào một ngày sau đó, ngoài bữa tiệc chính thức vào ngày Trung Thu với sự tề tựu của toàn bộ chi chính trong gia tộc, hai ngày còn lại cũng có các nghi thức tương ứng.