Khiến Anh Mê Mẩn
Chương 21
⬅ Trước Tiếp ➡
Chủ yếu do Chu Uyển Doanh không dám dẫn Tạ Lẫm đến quán ăn quá kém, sợ anh còn chưa bước vào đã bắt đầu nhíu mày.
Chu Uyển Doanh đi đằng trước dẫn đường, bởi vì đã rạng sáng nên người trong tiệm cũng không còn nhiều, nhân viên phục vụ đi tới hỏi họ đến bao nhiêu người, Chu Uyển Doanh nói "Hai người."
Rồi lại hỏi thêm "Trên lầu còn chỗ không? Tôi muốn một chỗ gần cửa sổ."
"Dạ có." Nhân viên phục vụ đi trước dẫn đường, nói "Mời đi theo tôi."
Bước đi trên cầu thang gỗ vang lên âm thanh lanh lảnh, hai tay Tạ Lẫm đút vào túi quần đi ở phía saụ Anh nhìn Chu Uyển Doanh nhấc làn váy đi ở đằng trước, không biết tại sao lại cảm thấy đáng yêụ Anh nhìn cô chằm chằm, trong mắt hiện lên ý cười như có như không.
Lên lầu, Chu Uyển Doanh phát hiện vị trí cô thích nhất vẫn còn trống, vô cùng vui vẻ ngoái đầu nói với Tạ Lẫm "Chúng ta qua đó ngồi đi, tầm nhìn ở chỗ đó là đẹp nhất đấy, có thể ngắm nhìn những toà nhà chọc trời bên kia bờ sông."
Tạ Lẫm không tỏ ý kiến, lạnh nhạt "ừ" một tiếng.
Tâm trạng của Chu Uyển Doanh có chút lâng lâng, đi tới vị trí của mình, phủi váy rồi ngồi xuống ghế.
Tạ Lẫm lấy tay kéo ghế dựa ra, ngồi đối diện Chu Uyển Doanh.
Anh vừa ngồi xuống đã lười biếng dựa người vào lưng ghế, thản nhiên thoáng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chu Uyển Doanh thấy Tạ Lẫm nhìn ra cửa sổ, vui vẻ chia sẻ với anh, cô nói "Có phải phong cảnh ở đây đẹp lắm đúng không? Nhìn từ góc độ này thì toà nhà chọc trời bên kia sông y hệt như một toà tháp cao ngất lên chín tầng mây vậy."
Chu Uyển Doanh nhớ rõ khi cô mới tới Bắc Thành, cô đã sốc khi nhìn thấy những toà nhà chọc trời cao tít trên mây ở trung tâm CDB ấy.
Đứng dưới chân chúng, cô cảm thấy bản thân mình thật nhỏ bé. Ngẩng đầu lên cũng không nhìn thấy đỉnh. Đến ban đêm, cả thành phố đều được thắp sáng bởi ánh đèn neon, toà nhà chọc trời kia lại trông càng đẹp hơn, đẹp không sao tả xiết.
Tạ Lẫm tùy ý nhìn thoáng qua bên kia sông, ở trong mắt anh chúng chẳng qua chỉ là những toà nhà siêu cao tầng mà thôi.
Ánh mắt anh không hề có chút xao động, quay mặt đi nhìn về phía Chu Uyển Doanh.
Lại thấy Chu Uyển Doanh đang nhìn toà nhà đối diện, đôi mắt sáng rực.
Anh nương theo ánh mắt của cô nhìn thoáng qua phía đối diện, thuận miệng hỏi một câu "Cô thích toà nhà cao ốc?"
Chu Uyển Doanh gật đầu, lúc này mới thu hồi ánh mắt.
Cô nhoẻn miệng cười, có chút thẹn thùng nhìn Tạ Lẫm rồi nói "Ở quê hương tôi không có những toà nhà cao ốc như thế này. Nhà bên đấy của chúng tôi đều rất thấp, tối đến cũng không hề có ánh đèn phồn hoa như vậy."
Tạ Lẫm nhìn cô, khá tò mò hỏi "Quê của cô ở đâu?"
"Tương Châụ" Chu Uyển Doanh hỏi "Anh biết nơi đó không?"
Tạ Lẫm gật đầu, nói "Rất xa."
Chu Uyển Doanh khẽ gật đầu không nói tiếp nữa.
Cô sợ nếu mình nói thêm gì thì Tạ Lẫm sẽ cảm thấy cô chưa hiểu việc đời.
Lúc này mới nhớ đến chuyện gọi món, cô vội vàng mở menu trên bàn ra rồi đưa cho Tạ Lẫm, nói "Anh xem thử anh muốn ăn gì."
Hai tay Tạ Lẫm đút vào túi quần, lười biếng nói "Cô xem rồi gọi là được."
Chu Uyển Doanh không cố ép anh, lấy menu lại, chọn vài món ăn chiêu bài trong tiệm.
Vì buổi tối không có nhiều người nên đồ ăn được chế biến và bưng lên rất nhanh.
Chu Uyển Doanh không biết Tạ Lẫm thích ăn gì, chỉ nhớ rõ ngày hôm ấy ở trong nhà Mạnh Lan lão sư hình như anh khá thích ăn cá.
Chỉ là tiệm ăn này không có món cá hấp chanh hôm đó cô làm, nên cô dựa theo suy đoán của mình chọn một món cá hấp tương tự.
Khi cá được bưng lên bàn, Tạ Lẫm bất ngờ nhướng mày, nhìn thoáng qua món cá ấy.
Chu Uyển Doanh nói "Tôi thấy hôm ấy lúc ở nhà Mạnh Lan lão sư, anh có vẻ rất thích ăn cá."
⬅ Trước Tiếp ➡